Truyện ngắn: Chú Ánh
Vừa trông thấy cái Tươi ướt như chuột lột với cái áo bẩn thỉu sũng nước của chú Ánh quấn trên người, bố tôi điên tiết, đùng đùng lao đến. Chú Ánh từ lúc thấy bố tôi thì đã bước giật lùi. Đến khi bố tôi lao đến thì chú bỏ chạy. Chú Ánh chạy ngược ra phía đê cụt. Ngay lập tức, cái Tươi vùng chạy theo chú. Bố tôi cũng lao vụt theo, vừa chạy vừa gọi cái Tươi. Như một cái vòng luẩn quẩn: bố tôi đuổi theo cái Tươi, cái Tươi chạy theo chú Ánh, còn chú Ánh thì chạy trốn vì nghĩ rằng bố tôi đuổi theo chú. Tôi nhìn theo và tự hỏi: không lẽ họ cứ chạy đuổi nhau luẩn quẩn như vậy đến hết cuộc đời? Mà cái dấu chấm hết cũng không xa lắm đâu, ngay mép nước kia thôi. Một cơn giận dữ chợt bùng lên trong tôi: cơn giận dữ của trẻ con trước sự ngu ngốc của người lớn luôn kèm theo nỗi uất ức, bởi vì người lớn còn có thể giải thích cho trẻ con hiểu, nhưng trẻ con thì không.
Tác giả: Bùi Quang Thắng
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 26p26g
