Truyện ngắn
Chiếc ghe hoa rước mợ về cặp bến sông, neo đậu lại gốc thầu đâu đang xòe những chùm bông chào đón nàng dâu mới. Rồi cũng gốc thầu đâu với tán lá lúc nào cũng chồm ra giữa dòng, ngược nắng ngược gió – thả một trận mưa bông rụng tím sông trong một chiều đầy gió. Bữa đó, mợ đi là đi biệt, hút mấy mùa bông tím mà Xoan không thấy mợ về.
Tác giả: Trần Huyền Trang
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Hiển Trí
Thời lượng: 16p38g
Bán hàng, phải hôm ế ẩm thì buồn thiu thắt. Nhất là giờ trưa đã điểm mà hàng hóa còn cả đống ngồn ngộn ra thế này. Thịt thà, rau củ. Toàn những hàng tươi sống. Lão Di đứng ngồi không yên. Đôi mắt già nua nhăn nheo không ngừng ngóng ra đường, trong lúc phe phẩy đuổi lũ ruồi nhặng nhăm nhe chỉ chực bu vào những miếng thịt lợn đã bợt bạt hẳn cái màu đỏ tươi bắt mắt. Chợ đã vắng. Thi thoảng mới lèo tèo một vài khách tạt ngang qua mua vội mớ rau, miếng thịt, hộp cơm rồi lại mau mau chóng chóng đi nhanh về kẻo nắng.
Tác giả: Nhung Phạm
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p02g
Những lời xì xào của người làng khiến Hạt mất ngủ. Bước ra khỏi ngõ, chị đã nhồn nhột như có ánh mắt của vạn người xiên vào chị. Khốn nỗi Hạt chẳng thể giấu thằng con đi đâu được. Nó là cái đuôi bất trắc dính chặt vào chị. Chị đành mang con đi làm ruộng. Con cứ ở trên bờ, mẹ ở dưới ruộng vần mình trong đất, tay làm đầu nghĩ nhiều đến long cả óc. Làm sao, cách nào cho con tôi khỏi bệnh hỡi trời!
Tác giả: Kiều Bích Hậu
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 35p08g
Xưa cha ông có dạy làm nông nghiệp là đánh bạc với ông trời mà phần thua luôn về phía ông nông dân. Hết cày đến cấy, lúa vừa thòi đòng một cây bão đi qua là sạch bách. Để chống lại điều đó ta vét đất ra nước thay trời làm mưa bằng cách đào hồ thủy lợi. Năm ba vụ xem thử trời thua ông nông dân không cho biết? Và ta thắng, lúa xuất khẩu luôn chứ ăn thì miễn bàn. Con tôm cũng vậy. Muốn có nước sạch phải đào đìa để chứa. Nước dưới suối bơm lên phải có hàng chục thứ hóa chất để khử trùng. Khử xong lại cho nước chạy qua đìa, phơi nắng dăm ba bữa, rồi mới được thả cọng cỏ chỉ có chân có râu, tục gọi tôm xuống để nuôi. Ca dao có câu “nuôi con mới biết công lao mẹ thầy” nhưng nuôi tôm thì một mẹ một cha không ổn đâu, phải có thầy có thợ và dăm bảy em công nhân chăm sóc.
Tác giả: Nguyễn Trí
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 22p43g
Đêm đã no căng đến phía bên kia trảng cát. Đi sau Ái, Biền không còn thấy rõ vùng gáy cô bạn với mớ tóc con dã dượi và nốt ruồi son mọc ngay đầu hõm lưng. Ái cũng như những cây xương khô đã ẩn mình hoàn hảo vào đêm tối, đến nỗi khó phân biệt. Không nhờ mùi mồ hôi Ái đậm nhạt theo gió, Biền nghĩ cô đi lạc rồi.
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 18p09g
Tôi trèo đến chỗ Quốc thì nó đã quấn xong sợi thừng mấy vòng ngang hông, một đầu thừng được buộc thắt nút vào chạc cây. Quốc đưa cho tôi cái ba lô của nó. Vẫn lầm lì, nó bắt đầu trèo ra. Nói đúng hơn là Quốc trườn ra. Nó nằm sấp, ép sát mình bên trên cành cây, hai tay và hai chân ôm vòng xuống quanh thân gỗ và nhích dần về phía khóm lan. Khác với vẻ cục mịch thường ngày, lúc này Quốc di chuyển hết sức nhẹ nhàng. Mỗi cử động của Quốc là sự kết hợp tài tình giữa tính toán khôn ngoan về trọng lực và thăng bằng cùng sự uyển chuyển của những nghệ sỹ nhào lộn. Tôi chẳng biết làm gì hơn là dõi theo bạn.
Quốc đã tiến sát khóm lan. Nó vươn cả hai tay ra, một tay thận trọng đỡ lấy cái bọng được kết bằng cơ man những sợi rễ trắng đục nhỏ xíu, tay kia gỡ những chân rễ bám vào cây chủ. Mất một lúc rất lâu trước khi Quốc bứng được khóm lan ra khỏi cành cây. Cầm khóm lan trong một tay, Quốc bắt đầu trườn lùi trở lại. Khi đã rất gần, Quốc chìa khóm lan cho tôi trước rồi trèo xuống. Đến tận lúc ấy, tôi mới nhận ra lưng áo mình đầm đìa mồ hôi.
Tác giả: Bùi Quang Thắng
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 21p36g
Quanh năm suốt tháng nó ở trần mặc cái quần bò ngố đến đầu gối có cái thắt lưng da sờn bạc, dù nó cũng có một hai cái áo che lưng. Đôi mắt màu nâu và nhìn ai cũng như nhìn tận tim gan người ta của Khấu làm Mắn thấy mình luôn bị động. Cái miệng hay nói những lời bóng gió của Khấu làm Mắn sợ. Nhưng nếu có thứ gì đó khiến Mắn mất ngủ thì đó là tiếng mưa đêm và tảng ngực trần của Khấu. Khuôn ngực ấy ám ảnh Mắn đến nỗi Mắn tự tay cắt may cho nó một cái áo chàm, bảo nó mặc vào, nhưng nó không mặc, cuộn lại thả vào ba lô. Mắn nghĩ, hay tại nó không thích những cái khuy áo tết bằng len đỏ? Tại hôm ấy hết len tối màu. Áo may ở lán giữa rừng sâu chứ có phải ở nhà đâu mà. Có thể nó nghĩ Mắn thương nó rét mướt. Nhưng thật ra, Mắn không muốn để bất cứ đứa đàn bà con gái nào nhìn thấy tảng ngực trần của nó.
Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Hoàng A Sáng
Thời lượng: 34p59g
Gà còn chưa kịp gáy, ngoại đã trở mình, úng mớ trấu nấu bếp, bắc ấm nước nóng pha miếng trà, rồi tư lự nhìn con nước dập dình ươm nắng liêu xiêu chớm ửng của buổi bình minh trên con sông Cố Giang. Đợi đâu chừng mấy tiếng xuồng đuôi tôm chạy lạch bạch ngang nhà là y như rằng xách cái giỏ, đội nón lá, mặc thêm cái áo bà ba màu nâu sẫm vào rồi lội ra chợ. Chợ sớm đãi bôi tiếng mua bán, nhưng lại ra rả tiếng thăm hỏi nhau, nhiều câu chuyện xóm giềng cũng từ đó mà lan ra, mà thành nhiều cái hít hà, xa xót, hay mừng thương rưng rức.
Tác giả: Tống Phước Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Bá Siếu
Thời lượng: 27p47g