Danh mục logo

Truyện ngắn Truyện ngắn

Truyện ngắn: Một chuyến đi thiệt dài

Truyện ngắn: Một chuyến đi thiệt dài

Sòng thương vợ cũng vì cái nết đó, có gì ngon cũng dành phần cho chồng trước. Đến độ đi đám cưới cũng lén mang đồ ăn về cho chồng. Vợ chồng thương nhau hay không đâu cần phải nói ra, chỉ cần nhìn ánh mắt, chỉ cần thấy hành động là biết. Thiệt. Từ hồi còn đi gò tới giờ, Sòng chưa bao giờ nói “Anh yêu em” như mấy phim tình cảm vợ hay xem, những khi bất chợt gặp nhau ngoài cảng chỉ liếc nhau thiệt dài, đi qua rồi đuôi mắt vẫn còn vương vấn tiếc nuối. Chỉ vậy thôi. Vợ Sòng hiểu rằng Sòng yêu mình. Sòng cũng biết vợ yêu mình. Nên khi về chung một nhà hiếm khi có tiếng nặng tiếng nhẹ.

Tác giả: Ngân Kim
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Lê Trí Dũng
Thời lượng: 33p21g

4 giờ trước Thêm vào danh sách
Truyện ngắn: Bạch Thiên Hương

Truyện ngắn: Bạch Thiên Hương

Thuần về làm hàng xóm nhà tôi khi tôi đã sinh con thứ hai. Chồng Thuần tên Dụng, bằng tuổi chồng tôi, hai người là bạn thân thiết từ tấm bé. Nhưng Thuần kém tôi năm tuổi. Tôi xem Thuần như em gái út. Ba lăm tuổi Dụng mới làm chú rể nên khỏi phải nói gia đình Dụng mừng vui thế nào. Hôm cưới Dụng, tôi và các chị em trong tổ liên gia đến giúp việc vặt. Con trai lớn của tôi đã năm tuổi nhưng chưa thể tự trông em, con gái nhỏ nhà tôi lúc ấy đã biết bò, phải nhờ mẹ chồng trông cho, thi thoảng tôi lại chạy về. Trong một lần về cho con bú, tôi thấy một cô gái trẻ cũng đang bế trên tay đứa bé trai tầm như con gái tôi. Cô ta đang ngồi trên chiếc giường con gái tôi nằm ngủ. Tự nhiên, sống lưng tôi lạnh toát vì một thứ linh cảm rất xấu. Tôi nhìn mẹ chồng như muốn hỏi cô ấy là ai thì mẹ chồng tôi vội lên tiếng. Đây là người yêu của chú Dụng. Thế có khổ thân không chứ.

Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Lê Hải Anh
Thời lượng: 27p58g

Truyện ngắn: Một chuyện ở Mỹ Đình

Truyện ngắn: Một chuyện ở Mỹ Đình

Cái biển Văn phòng môi giới nhà đất treo vội trước cổng nhà ông Sinh đã rụng từ hồi nào, mà giờ ở Mỹ Đình, những tấm biển như vậy rụng nhiều như một loại quả gặp bão. Nhưng mà thằng Tuấn cũng chả thèm quan tâm, bởi từ lâu nó chỉ chôn chân trong những sới nghiện, tiền bán đất và cả con Camry đỏ ớt cũng đã bị nó nướng sạch. Khánh kiệt, nó mò về, quặt quẹo, miệng không ngớt lảm nhảm những từ ngữ khó hiểu. Tỉnh táo một chút thì nó nấc lên ầng ậc. Nó oán ông bố còn giữ đất để làm gì. Cũng tại đất mà ra cả! Cơn nghiện lên, nó hung hãn đập phá nhà cửa, đánh chửi cả bố. Nó ép ông Sinh bán nốt phần đất còn lại: “Thằng Tú chết rồi! Bố còn giữ đất cho ai?” Đã bệnh tật, lại bị nó hành hạ quá, cuối cùng ông Sinh cũng đành để nó bán nốt nhà cửa, cắt lại được chái bếp sát bờ sông, dọn ra đó.

Tác giả: Bùi Quang Thắng
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 28p01g

Truyện ngắn: Dưới những cơn mưa

Truyện ngắn: Dưới những cơn mưa

Tháng Bảy này, vùng Đồng Tháp quê tôi mưa xối xả. Nước dâng lên ngập mấy thửa ruộng đang bừa. Nào con lóc, con rô lội tung tăng, ngoi ngóp. Cái đất này tuy phù sa màu mỡ nhưng cũng hứng chịu bao bão giông. Những trận sét long trời lở đất gieo rắc nỗi kinh hoàng cho cư dân nguyên một vùng. Nó đùng đoàng, ầm ĩ, gào thét, vang rền. Những cơn mưa điên cuồng trút nước như giận ai hờn ai. Tôi được sinh ra, lớn lên và trưởng thành tại nơi đây để chứng kiến bao buồn vui cuộc sống. Rồi theo thời gian bao nhiêu thứ cứ trôi tuột theo mưa, thấm vào lòng đất, hóa thành kiếp khác.

Tác giả: Nguyễn Thái Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 28p10g

Truyện ngắn: Mặt nạ

Truyện ngắn: Mặt nạ

Cảm giác ấy rõ mồn một, trăng sáng vằng vặc nhưng trăng cũng lạnh tái tê. Toàn thân nhũn mềm, tôi cảm tưởng mình không còn chút sức lực nào để đứng vững, không còn lý do nào để níu kéo bản thân. Tôi tháo đôi giày dúi vào gốc cây lớn ven đường, bàn chân trần miết mặt đường nhưng tôi không thấy rờn rợn bởi đất, sỏi. Tôi băng qua dãy nhà phố, những ô cửa ngợp ngụa ánh đèn. Tôi cứ thản nhiên ngược gió, lướt qua dòng người tấp nập còi xe. Tôi loay hoay tìm hướng. Sông hừng hực bốc hơi, hay tôi đầm đìa vì mồ hôi. Mà tôi vẫn run rẩy vì cái lạnh xâm chiếm. Men theo sông, bám ngón chân vào nền đá, tôi mò lần lối lên. Đến giữa đỉnh cầu thì tôi sững lại, những dáng người bên kia sông khác gì những đốm nhỏ li ti di động. Tôi đứng im trên cầu để nhớ từng gương mặt, từng lời nói, nhớ tất thảy. Ánh trăng vẫn chằm chằm soi tôi, hệt như muôn ánh nhìn ớn lạnh hiển hiện!

Tác giả: Trần Ngọc Mỹ
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm
Thời lượng: 30p28g

Truyện ngắn: Vạn niên thanh cho Hải Quỳ

Truyện ngắn: Vạn niên thanh cho Hải Quỳ

Chao ôi! Một bông hoa biển mới có mười bốn tuổi đầu. Em bị sao mà… sớm vậy? Bệnh tật hay tai họa? So với những ngôi mộ xung quanh, nơi trú ngụ của em được chăm sóc một cách đáng ghen tị. Những cây ngọc dao, hoa hồng Nhật Bản, mười giờ đủ mầu khoe sắc trên nền cỏ mới bén. Chắc rằng mọi người trong gia đình phải yêu em lắm và vô cùng đau xót khi em ra đi!

Tác giả: Nguyễn Thị Anh Thư
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 32p10g

Truyện ngắn: Chòe lửa

Truyện ngắn: Chòe lửa

Thật lạ, phải đến hôm ấy, một ngày cuối tuần nó mới hạ cố đến căn phòng chật chội, bức bí của tôi. Nó không tìm chỗ chui rúc nữa mà đậu ở góc phòng với dáng mệt mỏi, một bên cánh như bị sã xuống. Những năm tuổi trẻ còn lang thang đi xẻ gỗ, đào gốc cây quý trong rừng, tôi từng được uống thứ rượu ngâm từ một trăm cặp chân chim rồi say nằm vật trên cỏ. Tôi mơ màng thấy những cánh chim bay ngang qua bầu trời. Chúng cứ bay mãi, không phải là cuộc thiên di nữa mà hình như cả đàn đều bị cắt cụt đôi chân, không thể đậu xuống nơi nào. Chúng cứ bay mãi đến mòn vẹt thân hình phía cuối trời.

Tác giả: Bùi Việt Phương
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Vũ Khánh
Thời lượng: 17p26g

Truyện ngắn: Mùa gió về trên núi

Truyện ngắn: Mùa gió về trên núi

Nàng trở lại Chư Đăng Ya khi mùa vừa sang. Một màu xanh bạt ngàn vừa kịp dàn trải khắp vùng núi nhấp nhô uốn lượn, lẫn giữa đó là những bông dong riềng đỏ ối lấp ló ẩn mờ trong màn sương trắng lờ nhờ đang chầm chậm dâng hết mọi ẩm ướt, mềm mượt cho cây cỏ, đất đai.

Tác giả: Trương Thị Chung
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Khôi
Thời lượng: 20p42g