Truyện ngắn
Không còn làm chung nhưng chủ nhật bác Bảy vẫn cứ ra nhà tôi. Bác và ba ngồi bên cái bàn trà, kèm bịch thuốc rê và một bình tích to đầy nhóc thứ trà rẻ tiền mới pha ủ kín trong giỏ. Chẳng biết hết bao nhiêu lần châm nước nhưng lần nào bác Bảy đứng dậy cáo từ thì y như rằng trời đã đứng bóng, bình trà cũng cạn tới giọt cuối. Mẹ hay càm ràm: Hai ông thiệt nhiều chuyện y như… đàn bà, chuyện gì mà nói hoài nói hủy không hết… Càm ràm yêu thôi chứ mẹ biết: Bác Bảy ra chơi thì ba vui; quá lắm chỉ tốn vài trăm bạc tiền trà thuốc với công nấu nước. Kệ; chồng con vui là được, công xá kể gì! Vậy nên mẹ vẫn vui vẻ hầu chồng, đón tiếp bạn chồng, kệ cho cái đám xấu miệng xấu mồm thấy cảnh ấy đi buôn dưa đơm đặt: Coi vợ chồng Sáu Dân nịnh bợ người quyền chức kiếm lợi kìa…
Tác giả: Y Nguyên
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Ngô Bình Nhi
Thời lượng: 25p53g
Nhiều đêm, chị bỗng trằn trọc, hiếng mắt qua khe vách, thấy bóng Ngàn lù dù dưới trăng. Chốc cậu lại dừng trước dãy lồng chim cu cườm vỗ về hồi lâu lại ngồi xuống thềm mân mê cây khẩu cầm. Chị nín thở, chừng hai mươi phút thì cậu chủ mới trở lại vào nhà. Chị lại bật đèn ngồi đọc, bờ vai trần cứ nóng ran. Chẳng biết làm gì, chị với chemise kẻ màu trầm cậu cho mượn làm áo chống nắng choàng tạm.
Tác giả: Nguyễn Tham Thiện Kế
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 30p11g
Chiều nào Hương cũng từ dãy phòng trọ lững thững ra bờ sông, ngồi một mình yên lặng nhìn mải miết như vậy. Đến khi bờ bên kia sáng rực ánh đèn thành phố, mặt sông phản chiếu lấp lánh bởi ánh sáng từ những tấm biển quảng cáo, Hương mới quay trở về. Xóm trọ nghèo bên rìa thành phố vẫn nhộn nhịp quen thuộc với những sinh hoạt thường nhật. Bà mẹ ồn ào mắng con nhỏ ăn nhanh còn đi tắm rồi vào bàn học, mấy ông già ly hương tụm lại với nhau khề khà bên chai rượu trắng. Căn phòng cuối dãy vẫn vang lên ông ổng tiếng hát karaoke, nhạc nhẽo trật lất xen lẫn tiếng giành nhau cái micro inh ỏi.
Tác giả: Nguyễn Thanh Bình
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 22p10g
Trăm năm nữa, dẫu có về đất, tôi vẫn sẽ nhớ hoài khum trời màu tro vạc đắm vào màu mắt ông nội nơi thung lũng Bách Niên.
Bách Niên. Người từ xa thường tìm tới Bách Niên qua câu chuyện kể về những người đàn ông không bao giờ xuống núi, suốt cuộc đời chỉ mải miết đi tìm con nước ở phía ngược dòng sông. Những người đàn ông mở mang bờ bãi cho cháu con mà chẳng bao giờ nghĩ đến mình. Những đứa con sinh ra để tiếp thêm một đôi tay cường tráng.
Tác giả: Dương Bình Nguyên
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 17p52g
Đầu buổi chiều, Huế ngập nắng. Cái nắng mùa xuân không gắt, nhưng thật oi bức trong mắt của những con người lắm nỗi muộn phiền. Lão nằm trên xe xích lô, ưỡn người theo vòng lưng vừa khít của ghế, vắt tay lên trán và nghĩ, cái đời này khổ đến thế là cùng!
Tác giả: Nguyễn Văn Đức Anh
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Lê Trí Dũng
Thời lượng: 18p08g
Bố chồng ta quyết cho Mai đưa theo Mỉ đi cùng Phàng và bố sang đám cưới nhà chú ở bên kia núi. Mẹ chồng và ta ở nhà, giữ Chứ. Mẹ chồng lưng còng rạp, bà loay hoay thái cỏ ngựa, ít nói, ít cười, hai bàn tay sần sùi, cứng như mảng cháy cọ vào lưng Chứ. Nó như con mèo con, dụi đầu vào lòng bà ngủ mất. Ta ngồi bếp, cời than, mắt hoa lên. Mẹ chồng bảo ta đi ngủ, trời mùa đông, sáng sớm phải dậy thổi lửa trước khi than rụi. Có đêm, mẹ chồng dậy hai lần, dường như trên vai bà luôn thường trực nỗi canh cánh, đã thành thứ trách nhiệm nặng nề là giữ cho hơi ấm trong nhà không tắt. Đến bây giờ, việc ấy dành cho ta, ta thật muốn mình giống như Mai để được đi cùng Phàng. Nhưng nếu ta mà như Mai, lửa do ta nhóm lên nhanh chóng tàn lụi thì bây giờ, cả nhà Phàng đã gửi ta về lại nhà mẹ. Đàn bà tốt số như gỗ trên rừng, củi cháy hết đượm vào than hồng rực. Còn ta như thân vầu thân nứa, lửa tắt, nứa lụi tàn rũ ra thành bụi tro.
Tác giả: Hà Hồng Nguyên
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Trần Thắng
Thời lượng: 27p01g
Nè trăng này ở đây người ta gọi là trăng son. Trăng son là trăng mười sáu. Sáng nhất, tròn nhất, và đẹp nhất. Chỉ có trên mấy đồi cao mới thấy trăng son to nhất.
Bận đó, anh lính kiểm lâm dẫn cô lên đồi Sao Dầu. Ở đây người ta bảo, giữa đồi Sao Dầu một đêm trăng son, nếu mình tung trái dầu lên cao, gió thổi trái dầu trúng người mình thương, thì hai người sẽ hạnh phúc suốt đời. Đêm đó, chẳng có trái dầu nào được tung lên trời cả. Đêm đó, cả cô và anh kiểm lâm, cứ lặng lẽ đắm mình vào trăng son. Đêm cứ vậy mà ngập ngừng trôi.
Tác giả: Tống Phước Bảo
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 23p49g
Pa tôi lặng lẽ đeo chiếc túi đựng cây rìu lên vai rồi xuống thang đi về phía rừng. Bóng tối chập chờn, quẩn quanh kéo đến từ phía những ngọn núi thẫm màu. Tôi nhận ra một bóng tối khác hắt ra từ đôi mắt của Pa, chúng như đang quấn siết vào từng bước chân nặng nề đặt xuống bậc đá trước nhà. Chẳng ai đi rừng vào lúc này ngoài đám thợ săn đêm. Nhưng Pa vẫn đi, có lẽ Pa không chịu nổi ánh mắt của mẹ mỗi khi hai người ở gần nhau.
Tác giả: Nguyễn Luân
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 32p49g