Vào mùa nước nổi, đồng quê như đổi tính. Cái nắng gắt gỏng của những tháng trước bây giờ dịu lại, bầu trời phủ một màu tro loãng và gió từ sông thổi lên không còn bỏng rát mà mơn man như bàn tay của má vuốt dọc lưng mấy bữa trưa hè. Đám con nít đen nhẻm cởi truồng ngồi trên cây còng bên mé nước, vừa câu cá vừa hát nghêu ngao, tiếng hát vắt qua sông, qua đồng trống nghe như tiếng sáo thổi lên từ những cánh diều no gió. Có đứa còn quấn tàu lá chuối làm nón, làm áo, hô hét vang trời như lính thuỷ tập trận bên doi đất mé sông. Mùi bùn mới xới lên tanh nồng, thứ mùi mà ngày trước Lãng từng bịt mũi chê bai, vậy mà giờ đây đứng giữa trời đất mênh mông, cái mùi ấy lại làm tim anh se sắt lại. Lãng thấy thương quá chừng. Như thương chính tuổi thơ mình vừa bị trôi đi trong dòng nước.
Tác giả: Vĩnh Thành
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p27g
Miên trở mình thức giấc, khi những tiếng réo ù ù như sấm vọng dội vào căn buồng vắng. Có lẽ bầy dơi đang trở về hang trên núi Tó. Những âm thanh này quen thuộc đến nỗi, chỉ cần ngửi mùi trong gió ngược chiều từ xa khi đàn dơi chưa tới, Miên đã đoán được còn bao lâu nữa chúng sẽ bay ngang qua nhà mình. Phía bên ngoài, qua tấm ri đô mỏng, vệt sáng từ ngọn đèn dầu trên chiếc bàn kê sát vách gỗ bỗng bừng lên. Pa đang ngồi lặng im trước cửa, bóng người đổ nghiêng nghiêng như rễ cây khô phơi nắng giữa rừng, chợt loãng ra mênh mông. Đêm nào pa cũng thức đợi đàn dơi trở về. Bây giờ trời đã chớm đông, cả một vùng đất dưới chân núi Tó heo hắt sương lạnh. Những vệt sương trắng như dải khăn mỏng ken qua những cành cây, vách đá thấm đẫm ánh trăng bỗng sáng lên lấp lánh. Mùa này bầy dơi sẽ rời hang Tó, di cư đến vùng đất khác bất cứ khi nào. Có lẽ pa vẫn thức vì sợ những cánh dơi sẽ không trở về đêm nay nữa. Hay Pa vẫn đợi chờ điều gì khác?
Tác giả: Nguyễn Luân
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Tân Minh
Thời lượng: 29p09g
Chị Chi là con dâu cả của bác tôi. Bác tôi lại là trưởng họ. Nghiễm nhiên, chị là dâu trưởng của cả họ. Khi lấy anh Cường, chị mới 17 tuổi- cái tuổi làm cô dâu đã sớm, lại gánh thêm trách nhiệm lớn lao kia, không biết có khi nào chị thấy quá sức?
Tôi không rõ, chỉ thấy nước da chị luôn trắng xanh và má thì ửng hồng, miệng cười một nửa. Mẹ tôi khen chị hay lam, hay làm lại ít nói, nhẫn nhịn thật hợp để làm dâu bác gái. Chị còn xinh nhất làng bên, nên dù chỉ làm nông thì cũng hoàn toàn cân xứng với anh tôi – một cán bộ xã. Ngày nào cũng thấy chị ra đồng từ sáng sớm, trưa trật vẫn chưa về.
Tác giả: Nhất Mạt Hương
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 21p28g
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản “Tuyên ngôn Độc lập” lịch sử, trịnh trọng tuyên bố trước toàn thế giới về sự ra đời của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (nay là nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam). Tuyên ngôn Độc lập là sáng tạo của cá nhân Chủ tịch Hồ Chí Minh, cũng đồng thời là sản phẩm của lịch sử; là kết quả của những hy sinh của dân tộc trong gần một thế kỷ đấu tranh dưới ách xâm lược của thực dân, đồng thời là sự kết tinh giá trị của hàng ngàn năm văn hóa Việt Nam.
Ờ nhớ cái đêm đầu tiên giúp bôi đen người chiến sĩ đặc công để trinh sát đồn địch, cô Hai đã khá vất vả vì anh trắng quá, trét quá trời bùn than trộn dầu luyn- một thứ nhớt xe máy thải ra, vì phải bơi qua sông. Mà lạ, người gì hình như không có cảm xúc, con gái người ta bôi bôi trét trét trên mình mà chớ hề thấy đụng cựa, mặt lạnh tanh, đứng im không nhúc nhích, mà người có chút “vọng động” lại là cô. May trong tối, ánh sáng từ ngọn đèn dầu chỉ lờ mờ nên không thấy cô nóng bừng hai má.
Tác giả: Hoài Hương
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p16g
Tôi không thấy gì trước mắt mình nữa cả. Có vài âm thanh, tôi biết đó là tiếng một vài thiết bị khi ngưng hoạt động một cách đột ngột. Điện cúp. Quái quỷ. Điện cúp thật. Lại có tiếng la ó nhưng lần này là bực dọc. Tôi vẫn ngả người trên sofa, khoảng tối đen ngòm trước mặt đang nuốt chửng thân tôi nhưng không làm tôi khó chịu hay nao núng. Thây kệ. Lâu lâu điện lại cúp một lần, chắc có sự cố gì đó. Hoặc cúp theo lịch. Nếu vậy chắc chắn là có thông báo của điện lực. Tôi nhớ tới cái điện thoại, lúc nãy xem vài thứ trên đó xong thì đã quẳng nó xuống bàn, nó đang nằm ngay trước mặt đây thôi, chỉ cần vói tay lấy. Có thể có email hay tin nhắn về việc cúp điện mà tôi lỡ bỏ qua. Chắc vậy. Tôi nghĩ và muốn lấy điện thoại xem nhưng kỳ lạ cái đầu tự nhiên nặng dần, nặng dần như búa tạ chẳng nhấc lên được nữa. Cơn buồn ngủ ập đến, tôi cảm thấy toàn thân mình đang nhũn ra trong bóng tối.
Tác giả: Lệ Hằng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Đình Truyền
Thời lượng: 24p35g
Trời vẫn nắng oi ả, không một gợn mây. Nhà nhà đóng kín cửa như sợ cái nóng hầm hập trên 40 độ len vào. Chỉ có phía gốc đa đầu làng là vẫn ồn ã. Đã hơn 3 giờ chiều mà ngoài đồng Yên Trung, Mạ Lốc vẫn tịnh chẳng một bóng người. Những vạt lúa đã vàng hươm báo hiệu một vụ mùa bội thu. Giống lúa mới năm nay lão Khuyếnh (Trưởng thôn) đưa về sây hạt, chắc bông khiến cho lão lúc nào cũng cười tủm tỉm. Kiểu này lão có quyền nói: “… được mùa là do chỉ đạo”.
Tác giả: Đinh Hạ
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Hoàng A Sáng
Thời lượng: 18p32g
Trên thảm cỏ xanh mượt, dưới gốc những cây dừa gió là một chiếc ghế đá. Hình như chiếc ghế đã ở đây cả trăm năm để chờ đợi hai người. Nhưng anh không ngồi xuống ghế. Tay anh vẫn không rời tay chị. Anh đã không biết rằng trong bàn tay chị còn có một chiếc lá nhỏ còn thức. Vì thế, chiếc lá đã nghe hết những lời đắm say anh dành cho chị. Bàn tay chị cuống cuồng bỏ rơi chiếc lá. Chiếc lá rơi xuống, đậu trên cỏ xanh. Như chiếc xe của anh, đang bơ vơ giữa đường đêm.
Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 29p40g