Truyện ngắn
Chú Đoan thích uống trà nóng, càng đặc càng khoái. Chú ưa nhất loại trà mà chị dâu vẫn chuẩn bị sẵn, với hương vị rất đặc biệt.
Buổi sáng này thật nhẹ nhàng và dễ chịu. Chú có thể xoay xoay chén trà mà thưởng thức theo ý thích. Cơn mưa lớn quá, tạnh rồi hãy còn nhỏ xuống thành dòng từ tàu lá dừa vương trước cửa phòng, lấp ló. Bất ngờ, bàn tay nâng chén trà nóng sững lại. Chú đặt vội chén trà xuống và chăm chú nhìn về khung trời phía tây, qua ô cửa sổ đang mở. Gì kia? Một cây cầu vồng? Lại cụt một đoạn? Phải, đó là một cây cầu vồng cụt vắt mình giữa khoảng không cánh đồng, vươn về phía dãy núi dài tít xa.
Tác giả: Lý Uyên
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p19g
Buổi sáng nơi xa xanh mướt, nắng dịu dàng rưới lên cây cỏ những tia ngọt ngào. Hoa lá cứ thế mà căng mình đón nhận. Đất cứ thế mà đỏ mà dâng hết mọi tinh túy cho tất thảy sự sống. Hoàng đưa Ngọc đến thăm vùng biên giới nơi anh công tác, những khu rừng đầy tiếng chim và đỏ rực hoa, chân cô bị dây chạc chìu cứa rớm đỏ, cỏ may bám chiu chít vào ống quần xót ngứa nhưng Ngọc chẳng bao giờ thấy khó chịu. Trong cô lúc nào cũng tràn sức sống như chú chim xanh nhí nhảnh giữa hoa rừng và lá cây.
Tác giả: Trương Thị Chung
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Anh Đào
Thời lượng: 17p05g
Phía bên kia ao, cách chừng năm sáu mét, hàng tre già mọc chen chúc, những tán lá rủ xuống buồn bã, như cũng lặng đi trước câu chuyện trong nhà. Nơi đây, đã từng lưu giữ biết bao kỷ niệm: những lần trò chuyện e ấp của mối tình đầu và cả những tháng ngày cơ cực, lam lũ nhưng đầy ắp thương yêu. Nhưng lúc này, chuyện mẹ già, chuyện nhà cửa, chuyện thờ tự… Mỗi thứ như một sợi dây vô hình siết dần, khiến lòng Vân rối bời.
Tác giả: Nguyễn Thị Bích Vượng
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Hà Trần
Thời lượng: 24p11g
Hồi nhỏ thằng Long ở với bà ngoại trong căn nhà chồ nhỏ ở mép ghềnh. Qua mấy mùa bão, sóng nuốt gần hết chỉ nhè lại mấy cái cọc. Ngẫm nếu muốn thì biển đớp gọn nhưng bà ngoại nói nhờ thần Nam Hải che chở nên mới còn. Long không nghĩ thế. Nó nói ngoại nó kiên cường nên dù có đổ cũng dựng lại. Còn rẻo đất cũng trải bạt căng lều ở. Nhà trơ lại với biển như cái răng cuối cùng trên mảng lợi của ngoại. Qua mấy mùa gầm thét nhưng vẫn không nhổ được, biển hậm hực cay cú bất lực trước bà già coi đình biển.
Tác giả: Lê Đức Dương
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Văn Nguyễn
Thời lượng: 22p25g
Không ai hiểu Ba Ngàn bằng tôi, không ai nhớ những con người đã từng sống chết với mảnh đất này nhiều như tôi cả. Giờ nó đang thay đổi, còn được mấy người yêu thương mảnh đất này như xưa đâu. Tôi an phận và vui vẻ ở đây, sống trên quả đồi quá khứ với những ký ức về một thời đã qua, nghĩ về những con người mà phần lớn họ đã bị lãng quên. Cái thời mà Ba Ngàn ngàn ngạt gió và vang vang những tiếng cười, tiếng cười tuổi trẻ.
Tác giả: Hiếu Trung Long
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 19p18g
Út Thơm nhẹ nhàng đỡ má lên để luồn gối kê đỡ mỏi, nghe những đốt xương gầy dưới lần áo mỏng cộm lên. Trên phía bàn thờ, ngọn đèn treo bên ngoài rọi qua kẽ vách hắt một vệt sáng lên bức chân dung một người thanh niên còn rất trẻ. Sáng nay má vừa têm trầu vừa nhắc út Thơm đón ghe hàng bông lựa hoa cúc cúng cậu Ba, xế chiều lại nấu nước sâm chờ người đánh trận. Thời gian nghiệt ngã đổi tóc xanh thành tóc trắng, chẳng biết tự bao giờ đã phủ lên kí ức của má một màu sương lẫn lộn giữa hai bờ nhớ nhớ quên quên.
Tác giả: Trần Thị Tú Ngọc
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Lê Anh Vân
Thời lượng: 29p25g
Dù nghĩ là đã quen, nhưng thẳm sâu trong lòng, nàng vẫn khao khát vẫn nhớ nhung thứ bóng tối dịu êm của đêm. Nơi thuộc về những nụ hôn, những vòng tay, những ái ân chồng vợ, những hẹn hò, bối rối. Đêm là đêm, ngày là ngày, ai đó cố tình biến ngày thành đêm đen, biến đêm đen thành ngày hẳn lòng cũng cay đắng lắm.
Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 29p48g
Cậu tên Phất, theo tía má đặt có nghĩa là phất lên. Nhưng đến từng tuổi này cậu thấy nó không phải vậy. Cái tên gì mà phất phơ trong gió, phất phơ phận buồn giữa dòng đời xuôi ngược. Cậu không nói không rằng, mặt gục xuống khi có nhiều người nhìn mình. “Ở cái chốn thị thành đó, người ta thương nhau lắm!” Cái câu nói mà tía má Phất thường buộc miệng thốt ra từ khi cậu chập chững bước lên đây và cả những lúc gọi điện về quê hỏi thăm sức khỏe. Bây giờ Phất cũng chả biết là tía má có nói giỡn với mình hay không nữa? Hay là họ nói để cho cậu an tâm?
Tác giả: Nguyễn Thái Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p23g