Danh mục logo

Truyện ngắn Truyện ngắn

Truyện ngắn: Hư thực phần người

Truyện ngắn: Hư thực phần người

Ngán ngẩm sự đời trớ trêu, Chu chẳng thèm đến cơ quan nữa, mà đến làm gì cái chốn ấy chứ. Suốt ngày Chu tiêu sầu bằng rượu và vác cần đi câu cá, câu xong rồi thả. Chu bảo: Mình chẳng đọc được suy nghĩ của cá. Chơi với cá hay hơn chơi với người.  Chính vợ Chu cũng nghĩ là anh bị tâm thần thật.  Ban đầu chị còn chăm sóc chồng chu đáo nhưng rồi càng ngày chị thây kệ. Thích đi khi nào thì đi về khi nào cũng được. “Chồng con gì mà hèn. Chồng người ta nhà lầu xe hơi, chồng mình chỉ là thằng tâm thần suốt ngày rượu với chả cá. Thà không chồng còn hơn. Sao số tôi nó khổ như thế này!” Chu nhiều lần đọc được suy nghĩ của vợ nhưng anh không nói, chỉ thầm lặng gậm nhấm nỗi đời.

Tác giả: Tiến Dũng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 26p03g

Truyện ngắn: Người giữ Sao

Truyện ngắn: Người giữ Sao

Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Tác giả: Phan Linh Châu
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Đặng Tiến
Thời lượng: 15p47g

Truyện ngắn: Đong cơm

Truyện ngắn: Đong cơm

Một cơn gió nóng ngậy xộc vào mắt, mũi. Ngay lối vào chỉ đủ hai người đi nghiêng, ba chiếc bếp rán nhúng xèo xèo tôm, gà và nem lềnh bềnh trong vợt inox. Bốn bếp gas để lửa cháy hờ, âm ỉ một nồi nước lèo, một xốt cà ri, chảo sườn xào chua ngọt và thịt xá xíu nặng nhọc thở lúc búc. Góc bếp, nơi chiếc tủ nấu cơm công nghiệp sáu khay đang rung bần bật như ghế mát xa, một hàm răng sáng bóng hiện ra, giọng miền Trung còn nặng: “Đeo tạp dề, đội mũ bếp lên chớ hông là về nhà tắm cả chục lần cũng không hết mùi. Biết tay dơ phải rửa bằng gì chưa?”. Á à, ma cũ bắt nạt ma mới. Tôi lập tức nghiêm mặt, đi qua, không trả lời. Đối diện bếp nấu là hai bồn rửa. Chất chồng những chiếc nồi sâu tới nách, muôi cán dài như chổi và mớ hộp nhựa vàng khè cóc cáy dầu mỡ đang chờ tôi.

Tác giả: Kiều Bích Hậu
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 20p24g

Truyện ngắn: Tiếng vọng

Truyện ngắn: Tiếng vọng

Trong mấy món đồ cũ, nó có cái thú với anh Râu như vầy. Món đồ này trước kia là của ai? Nó đã trải qua đời sống gì? Nó thuộc gia tài của một ông xì thẩu ngày xưa? Hay là món bảo bối của một gã nhạc sĩ nghèo kiết xác? Băng nhạc này từng gối đầu nằm một ông giáo sư? Hay băng nhạc kia từng là lưu bút ngày xanh của một nữ sinh? Nghe nhạc có thể đoán ra con người, có thể hiểu ra tâm hồn và cảm xúc của người xưa trong đó. Anh Râu thích nhất là nghe bất kì một băng nhạc không hộp, không tựa, có cái tem lem nhem tên người. Đây là dạng băng tự thâu. Mấy thứ băng này có thể còn nằm kẹt trong khay của một chiếc máy bị lãng quên, hay vùi mình trong hàng tấn băng từ khác cùng loại. Và chủ cái băng này có lẽ không chừng cũng đã lìa đời từ lâu. Từ kỉ vật, nó trở thành di vật.

Tác giả: Vương Đình Khang
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 31p29g

Truyện ngắn: Miêu linh

Truyện ngắn: Miêu linh

Canh tư.
Trời lạnh. Trăng suông, nhạt. Sương dày đặc, loãng dần bay bồng bềnh ngoài cánh đồng. Gò đống hiện ra, ẩn mất. Gió dưới sông nổi lên, hun hút thổi vào hang hốc chồn, cáo, mèo hoang. Cánh đồng Miêu Linh hoang vắng, dài ra, rộng hơn, xa rợn. Đêm thiêng mênh mông, hoang sơ.

Tác giả: Sương Nguyệt Minh
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Văn Nguyễn
Thời lượng: 39p45g

Truyện ngắn: Mỗi sáng một chuyến tàu

Truyện ngắn: Mỗi sáng một chuyến tàu

Mình sẽ chờ bạn cho tới chuyến tàu cuối cùng của mùa hè này”. Đôi khi Hạt nghĩ đó chỉ là lời nói đùa của Nguyệt thôi. Tại sao không phải chờ đợi mãi mãi mà chỉ là cuối cùng? Muộn một chuyến tàu mà mất hết hay sao? Hạt không tin. Họ đã chờ đợi nhau qua những mùa hè đầy sao đêm mòn mỏi câu hò, những ngày nắng đỏ lửa, cây cối xác xơ. Một buổi chiều, trong bảo tàng cũ kỹ, anh nói với nàng: “Hè này mình sẽ lên nhà Nguyệt và sẽ nói chuyện với bố mẹ”. Nguyệt bảo: “Nhớ nhé, đừng quên, Hạt”. Rồi mùa hè năm ấy đi qua, mùa hè năm sau cũng đã đi qua. Những ngôi sao sáng trên cao kia vẫn đứng đó, chờ đợi những bước chân của chàng đi vào cái ngõ xanh mướt những cây tre cao vút và đầy tiếng chim. Ôi những mùa hoa cứ lụi tàn cuối chân trời.

Tác giả: Trần Nguyễn Anh
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Trần Phương Hoa
Thời lượng: 24p35g

Truyện ngắn: Đợi hoa linh ngân nở

Truyện ngắn: Đợi hoa linh ngân nở

Trên núi Phượng Tây có loài hoa linh ngân. Cánh trắng muốt, nhụy ánh vàng lung linh như giọt nước. Cha nói khi xưa mạ rất thích loài hoa này. Hoa hái về, đun cùng bồ kết, rồi gội. Tóc đã mượt lại thơm man mác. Vò hoa linh ngân với nước, nước sóng sánh như có muôn vàn hạt châu chảy mềm mại qua tay, lấy nước ấy rửa mặt, da thời trắng mịn. Nhưng linh ngân chỉ nở vào những mùa không có lụt về. Cũng không biết bao lâu lại nở hoa. Có lẽ linh ngân chỉ hiện ra với ai có đủ duyên.

Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Đặng Tiến
Thời lượng: 26p45g

Truyện ngắn: Buồn ơi cho bắt tay cái coi

Truyện ngắn: Buồn ơi cho bắt tay cái coi

Trói gà không chặt như Thanh thì ngay cái việc quay mâm đãi vàng còn không xong, nói chi chuyện lớn như đào hầm hoặc chui ta-luy? Và không gian loạn cuồng của bãi vàng không dành cho kẻ bình thường. Sự loạn cuồng ấy là kết tinh của đói nghèo, tham lam đến vô độ của những người rất nhiều tháng ngày bị bóng tối cuộc đời vây hãm. Loạn cuồng cũng hút người ta như nam châm vậy. Rất tự nhiên họ kết bè kết đảng để tạo cho mình một chỗ đứng trong bãi. Nói tới bè lũ thì xin đừng quên điều kiện ắt có và đủ là chuyện đánh hoặc phang cây vào nhau. Ở cái nơi mạnh được yếu thua luật rừng ngự trị.

Tác giả: Nguyễn Trí
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh
Thời lượng: 26p13g