Truyện ngắn
Quanh năm suốt tháng nó ở trần mặc cái quần bò ngố đến đầu gối có cái thắt lưng da sờn bạc, dù nó cũng có một hai cái áo che lưng. Đôi mắt màu nâu và nhìn ai cũng như nhìn tận tim gan người ta của Khấu làm Mắn thấy mình luôn bị động. Cái miệng hay nói những lời bóng gió của Khấu làm Mắn sợ. Nhưng nếu có thứ gì đó khiến Mắn mất ngủ thì đó là tiếng mưa đêm và tảng ngực trần của Khấu. Khuôn ngực ấy ám ảnh Mắn đến nỗi Mắn tự tay cắt may cho nó một cái áo chàm, bảo nó mặc vào, nhưng nó không mặc, cuộn lại thả vào ba lô. Mắn nghĩ, hay tại nó không thích những cái khuy áo tết bằng len đỏ? Tại hôm ấy hết len tối màu. Áo may ở lán giữa rừng sâu chứ có phải ở nhà đâu mà. Có thể nó nghĩ Mắn thương nó rét mướt. Nhưng thật ra, Mắn không muốn để bất cứ đứa đàn bà con gái nào nhìn thấy tảng ngực trần của nó.
Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Hoàng A Sáng
Thời lượng: 34p59g
Gà còn chưa kịp gáy, ngoại đã trở mình, úng mớ trấu nấu bếp, bắc ấm nước nóng pha miếng trà, rồi tư lự nhìn con nước dập dình ươm nắng liêu xiêu chớm ửng của buổi bình minh trên con sông Cố Giang. Đợi đâu chừng mấy tiếng xuồng đuôi tôm chạy lạch bạch ngang nhà là y như rằng xách cái giỏ, đội nón lá, mặc thêm cái áo bà ba màu nâu sẫm vào rồi lội ra chợ. Chợ sớm đãi bôi tiếng mua bán, nhưng lại ra rả tiếng thăm hỏi nhau, nhiều câu chuyện xóm giềng cũng từ đó mà lan ra, mà thành nhiều cái hít hà, xa xót, hay mừng thương rưng rức.
Tác giả: Tống Phước Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Bá Siếu
Thời lượng: 27p47g
Đêm kéo đến trong vài phút. Bản nhạc vang lên chầm chậm, khác với trăm thứ âm thanh đang thi nhau hét lên phía ngoài cửa kính. Bụi không bay vào, bám rịt. Những giọt nước hắt lên ấy làm mọi thứ trở nên nhòa khoẹt, nham nhở.
Cào tay lên mái tóc khô cứng, thấy bụi bay lất phất. Dưới nền nhà, thay bằng thảm là bụi. Bụi lợt lờ, lấp lánh giữa những tia nắng hắt vào từ khe cửa gỗ ọp ẹp. Mắt hoa đi. Không phải vì đói. Ngày nghỉ nhích từng giờ mệt mỏi. Tôi bật tung cánh cửa sổ phía sau cố tìm chút không khí len lỏi qua khe hở của dãy nhà trọ với một bức tường gạch đỏ đã phủ màu rêu mốc thếch.
Tác giả: Dương Giao Linh
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Trần Cường
Thời lượng: 23p57g
Dù đang giận nhau, dù biết chồng có bồ, dù trong lòng đầy buồn tủi hay trách giận thì cũng phải nén xả hết bằng một tiếng thở dài. Để lòng nguôi ngoai, để tâm hồn đủ bình lặng pha một cốc cà-phê cho chồng. Bởi Huy tinh ý lắm, chỉ cần nhấp một ngụm cà-phê cũng đủ biết được lòng Trầm. Mà Trầm thì đâu muốn phơi lòng mình như phơi áo. Ngay cả khi không thể ở cùng nhà hay nằm chung chăn gối thì người ta vẫn có thể tử tế với nhau đến tận cùng ý nghĩ. Nên trước giờ đèo nhau lên tòa làm thủ tục ly hôn, Trầm vẫn muốn được pha cà-phê cho anh. Một cốc cà-phê không vương hằn học, không đắng ngắt tủi hờn. Đặt cốc cà-phê trước mặt chồng, Trầm loáng thoáng nghĩ rằng đây là những giây phút cuối cùng còn được là vợ Huy. Được pha cà-phê cho anh và được ngồi đối diện với nhau bên chiếc bàn này. Lúc ấy Trầm không kịp nghĩ gì đến những ngày sau, khi đã gọi nhau là người cũ. Tấm áo cũ còn thuộc sở hữu của mình, còn có thể mang ra mặc lại. Chồng cũ hay vợ cũ thì không...
Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh
Thời lượng: 16p28g
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi thì trời đã nhá nhem tối. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tàn tắt hẳn trên những đám lúa xanh rờn. Sương ôm bó huệ còn kín nụ, bó nhang và phong pháo, tất tả băng qua con mương cạn phía sau nghĩa trang, tay níu mấy cành phượng là đà trên đầu, leo lên khu hoa kiểng của người quản lý nghĩa trang trồng bán chợ Xuân. Sương bước theo con đường nhỏ, hai bên viền cỏ chỉ Nhật Bản, đi ra phía tương đài. Những bóng đèn điện ghép hình ngôi sao nhấp nháy trên chót đỉnh tháp. Nghĩa trang vắng lặng trong bóng đêm, chỉ nghe tiếng phần phật của những lá cờ đuôi nheo đang lộng gió trên lễ đài.
Tác giả: Kim Quyên
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 30p24g
Ông giật mình quẳng chiêc điếu cày qua một bên, đội nón đi xuống ruộng nhà mình. Bao nhiêu cây mía cháy dở được gom lại, róc sạch, phơi thân mập mạp giữa nắng. Ông xa xót. Năm nay ông đầu tư mạnh vào phân bón từ đầu. So với các ruộng bên cạnh, ruộng ông thuộc hạng đẹp nhất nhì, cây to, đều. Mới ngày nào mấy bà hàng xóm còn xuýt xoa "mía nhà ông Sinh chắc năm nay trữ lượng cao lắm". Vậy mà...chỉ hai mươi phút nó đã ngùn ngụt theo bà hoả.
Tác giả: Ngô Nữ Thùy Linh
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 18p09g
Sênh trở về khi bóng đêm đặc quánh trên mái nhà. Mưa đã tạnh, hơi nước bốc lên thành những đụn mây trắng trên nền trời. Sênh định mở cổng bước vào nhà. Cánh cổng gỗ có then cài phía trong, chỉ cần đưa tay qua cái lỗ nhỏ, khẽ trượt then một cái là cánh cổng bằng gỗ lim sẽ bật ra. Tiếng nghiến của trụ cổng lâu ngày sẽ vang lên càn cạt như lưỡi cưa cùn kéo vào thân nghiến đá. Sênh thuộc lòng những âm thanh ấy từ bao giờ không hay. Ngày còn sống pa thường bảo, mày có là thằng giở giói, nát bét thì khi bước vào sau cánh cổng nhà cũng phải ngay ngắn cho ra hồn người. Nhưng giờ đây Sênh bỗng sợ tiếng kêu ấy. Sợ cánh cổng này mở ra, tiếng kêu ấy rít lên và thằng Phiêng chạy ra, nó sẽ nhảy tót lên lòng Sênh. Nó ôm lấy cổ Sênh mà cười và mừng vui như bao lần vẫn thế. Và còn Khơi sẽ đứng trước cửa bếp, nhìn xuống từng bước chân đi của Sênh bằng ánh mắt không buồn không vui. Ánh mắt Khơi trong, lặng đến khó đoán định. Ánh mắt ấy như giọt sương đọng đầu mũi lá cây Hóp một ngày chớm đông. Giờ đây Sênh sợ hãi ánh mắt ấy.
Tác giả: Nguyễn Luân
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 33p37g
Buộc hàng cẩn thận, rồi Chua trèo lên ngồi sau Lầu. Nhà người ta thì vợ ngồi trước cho chồng ôm lấy từ phía sau. Nhà này thì Chua là cái đệm cho Lầu ngả vào mỗi khi mỏi lưng. Rồi lúc Lầu say quá không còn ngồi được phải vắt ngang lưng ngựa mà úp bụng nằm, lúc ấy Chua sẽ bám vào đuôi ngựa, cho ngựa đi thật thong dong, thật nhẹ nhàng. Nếu nằm trên lưng ngựa mà Lầu cũng không nằm được nữa thì Chua phải căng ô ngồi che đến khi nào Lầu tỉnh mới thôi.
Chua buồn lắm, lòng Chua như một cái khe mà nước lạnh chẳng biết chảy về đâu. Rồi Chua lại nghĩ phải chăng vì Chua hay là vì ai mà Lầu sinh ra như thế? Lầu không còn là Lầu của những ngày trước nữa.
Tác giả: Nguyễn Phú
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm
Thời lượng: 28p01g