Từ khi lộ ý định ra ở riêng, con dâu chị ít nói hẳn. Nó vẫn ngoan ngoãn, lễ phép như mọi khi, nhưng giữa hai mẹ con bắt đầu có khoảng cách không thể lấp đầy. Nhìn thấy nó, tự nhiên chị khó chịu. Chị chiều chúng nó thế, hết lòng vì chúng nó thế, chị đã làm gì sai? Con trai vẫn tỏ ra bình thản, song chị biết thâm tâm con đấu tranh dữ dội. Chị đẻ ra con, gần gũi con mấy chục năm trời, con nghĩ gì, sao chị không hiểu. Ý định ra ở riêng chắc chắn là của con dâu. Con trai chiều vợ và thương mẹ, lòng nó hẳn rối như tơ vò. Chị nhìn con mà rơi nước mắt. Lòng chị đớn đau, tê tái. Không khí trong nhà u uất như có đám, lúc nào cũng trầm lắng và nằng nặng buồn.
Tác giả: Nguyễn Ánh Nguyệt
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tân Hà
Thời lượng: 25p46g
Dọc theo con đường dẫn ra bến đò lô nhô nhiều sỏi đá, lão đi một đoạn rồi rẽ ngang qua đường ruộng, nhà ông Minh nằm trong khuôn viên vuông của phần thổ cư hơn sào ruộng, bốn mặt đều chắn bởi “thành lũy tre”. Cái bóng râm che mát rượi ập vào lão, lão cảm giác như ớn lạnh trong người. Ngôi nhà ba gian của bạn khác với ngày thường: cửa lớn đón. Lão dấm dứ chân trước cổng rồi quay lui. Xao xác một tiếng gà tục tác đâu đó ở xóm trên, tiếng chó sủa vang vang như gần như xa, con chim quốc lẻ bạn cũng vừa kịp lên tiếng thở than... riêng cánh đồng lúa thì đương mùa tươi đẹp, mùa trao hoa nhận phấn, mùa trổ bông.
Tác giả: Đặng Ngọc Tam Giang
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 35p48g
Hạ nhìn ra màn mưa hoang hoải, nhớ cái ôm siết nồng nàn của Vĩnh giữa sân ga Hàng Cỏ vào buổi chiều chia tay. Anh xốc ba lô lên vai, khẽ đưa tay vén mấy sợi tóc mai xòa xuống trán cô trong một thoáng lặng im giữa hai hồi còi tàu rền rĩ. Hạ cố kìm nhịp đập trái tim thổn thức khi bóng anh khuất sau dòng người hối hả lên chuyến tàu hướng về biên giới, đơn vị anh đóng quân đâu đó trên triền núi mờ xa, mấy chục năm rừng vẫn xanh một màu xanh áo lính.
Tác giả: Trần Thị Tú Ngọc
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Văn Đức
Thời lượng: 33p21g
Ngôi đền được xây dựng ngay trước cổng đồn biên phòng cùng mang tên Long Khốt. Ngày ngày những người lính biên phòng và bà con địa phương chăm sóc phần khói hương. Anh chính trị viên có nước da đậm đà màu nắng gió, quê Hải Dương, trịnh trọng mời ông Tưởng lên thỉnh chuông để anh đọc bài văn khấn. Chín tiếng chuông chậm rãi ngân lên trong buổi trưa đầy nắng. Giọng anh trang nghiêm trong không gian thiêng liêng quyện mùi hương trầm nồng ấm. Ông Tưởng run run cúi đầu trước chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh, mắt ông nhòe đi trước những tấm bia ghi danh các anh hùng liệt sĩ. Phần nghi thức xong, ông thong thả bước ra sau đền, đứng giữa bến sông. Một làn gió nhẹ giữa sông khẽ làm rung rinh những cánh hoa lục bình, một con cò trắng bất chợt cất cánh bay lên.
Tác giả: Nguyễn Hội
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 27p18g
Hồi đó, Vàm Luông chưa phải là xứ sở của “tỷ phú sầu riêng” như bây giờ. Vàm Luông nằm chơi vơi giữa ba bề là nước. Ngoài vô số bần, mắm, trâm bầu và ô môi, còn lại là những cánh đồng lúa mỗi năm một vụ với năng suất một công chục giạ là mừng.
Cởi được sợi dây bao cấp cấm chợ ngăn sông trói chặt cuộc sống người dân tròn trèm một thập kỷ, từ lúa chuyển sang trồng cây ăn trái, trậm trầy trậm trật theo chủ trương chuyển đổi cây trồng: Chặt, rồi trồng, rồi chặt… người dân Vàm Luông đã từng có một thời gian dài bỏ nhà “lên kinh” cắt lúa mướn. Con nít học hết lớp trường làng là theo cha mẹ xuống ghe đi kiếm ăn. Cho nên, việc Thi và Điền đậu lớp 10 trường chuyên của tỉnh khiến cả xóm ai cũng vui lây.
Tác giả: Ngô Thị Thu Vân
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Tiến Quân
Thời lượng: 22p37g
Tàu khởi hành, chưa bao giờ Hoàng mong tàu chạy như đêm nay. Tại sao Hoàng không về Huế, thánh phố nơi chôn nhau cắt rốn của Hoàng. Không. Hoàng muốn bốc hơi khỏi thành phố đó. Cái thành phố chứng kiến những nấc thang thành công rực rỡ mà cũng là nơi tỏ tường những bẽ bàng tủi hổ của đời anh.Trong một giờ đầu trên tàu, trong cái gập gềnh lắc lư, Hoàng thiếp đi trong dư âm của rượu. Có thể khi tàu tới Đà Nẵng anh sẽ uống một viên thuốc ngủ để khi tàu qua Huế anh đã chìm vào trong giấc quên.
Tác giả: Trương Tuệ Đăng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Đặng Mậu Tựu
Thời lượng: 27p39g
Mẹ gọi tôi là Nhược Thủy. Tôi sinh ra từ dòng nước u buồn.
Sâu và lạnh. Tôi không thấy mặt trời, chỉ thấy những vệt nắng không đủ ấm, loang loáng trên mặt nước. Những loài thủy sinh lặng lẽ, mỗi loài gặm nhấm thứ ngôn ngữ của riêng mình.
Chúng tôi cô độc giữa tầng sâu. Từng chiếc vây mỏng mảnh và yếu bấy. Bơi trong vời vợi giá băng.
Mẹ bảo chúng tôi phải tìm dòng nước ấm.
Tác giả: Nguyệt Chu
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Đặng Đình Ngỡ
Thời lượng: 39p45g
Năm phút sau tàu chạy. Anh đứng lên sửa lại trang phục ngành đường sắt. Nhét áo vào quần ngay ngắn, vuốt phủi ống quần vải cho phẳng phiu, vuốt tóc, đội cái mũ xanh lên. Tất cả các động tác thực hành như khuôn khổ. Mở cửa buồng trực, anh bước ra toa, nện giày vào sàn đi cồm cộp về phía trước. Kiểu đi rất có uy, rất có dáng làm quan to, thế nhưng mãi đến năm bốn mươi tuổi anh vẫn chỉ là một nhân viên đi theo tàu. Bạn anh, đồng nghiệp anh giờ đã là ông này bà nọ. Cái cậu gác ghi trúng biên chế ngành một lần với anh, nay đã là phó ga, chức tước rùng rình, bạc tiền rủng rỉnh. Thế mà anh, chỉ ăn thêm được đôi ba đồng nhờ bán buồng trực hoặc nhận tiền lót tay của khách đi trốn vé. Cái bước chân cồm cộp của anh, nó chỉ mô phỏng cho số cực khổ nặng nề đeo bám lấy anh mà thôi.
Tác giả: Hoàng Công Danh
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 19p23g