Danh mục logo

Truyện ngắn Truyện ngắn

Truyện ngắn: Trái tim ma mãnh

Truyện ngắn: Trái tim ma mãnh

Ban ngày gã ma xó đi làm xe ôm, ban đêm gã đổ đầy bình xăng, nhồi vào túi những đồ ăn gã mua được từ tiền kiếm ban ngày, lượn lờ, tìm những kẻ vô gia cư, vật vờ trên phố. Họ ngồi ở những bậu cửa, hoặc nằm ngủ trên bậc tam cấp, dưới một mái che cửa hàng nào đó. Rách rưới hôi hám trôi đi trong những cơn ác mộng, và họ được gã ma xó đánh thức, dúi vào tay gói mì tôm, chai nước, gói bánh bít cốt, ổ bánh mì, hoặc cái áo cũ…

Tác giả: Kiều Bích Hậu
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 16p21g

Truyện ngắn: Tình già

Truyện ngắn: Tình già

Giờ thì không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn họ là một cặp đôi. Nhìn cảnh ông Hai ngồi đút cháo cho bà, lau miệng, cho uống thuốc, xong còn bóp chân tay, thấy rất thương. Ở nhà, ngay mẹ bệnh còn chưa được ba quan tâm đến vậy! Cái "bí mật động trời" anh Năm đem đến khiến tôi lúc đầu chứng kiến thấy hơi có... mắc cười (già như nội Ba cũng còn có người yêu, ngộ quá ta) tới giờ đột nhiên thấy chẳng có gì đáng cười cả! 

Truyện ngắn: Tiếng đất

Truyện ngắn: Tiếng đất

Bà nhớ tiếng reo chồng đã òa ra như một trận gió. Gió lăn lào xào, lào xào cát trên cả cái nón lá bà đội khi đang né mấy bụi gai ác hầu để lên gò.
Phát ranh. Đốt gai. Dọn đất. Trộn cùng màu cát trắng có cả mồ hôi chồng, cả nước mắt bà ộc ra khi cuốc phạm một lưỡi leng lên chân hay ngồi gỡ một cái gai xuyên lút ngón tay.
Khi ngôi nhà vách đắp đất trộn rơm với giàn rui mè cao chắc nụi lừng lững mọc lên trên gò đất mới phát thêm cũng nhu nhú màu dừa, màu xoài, màu đào lộn hột non rẩy lốm đốm những khoảng xanh giữa màu cát trắng, thì da bụng bà cũng căng lên, chuẩn bị cho hạt mầm đầu tiên cùng chồng được bật chồi.

Tác giả: Nguyễn Thị Kim Hòa
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Quỳnh Lan
Thời lượng: 37p30g

Truyện ngắn: Người dưng

Truyện ngắn: Người dưng

Sau bữa ăn, mình chị bưng bê dọn dẹp. Thực tình cô gái cũng có ý muốn giúp chị một tay nhưng bị mẹ chồng ngăn lại. Chị bảo em cứ ngồi chơi cho mẹ hỏi chuyện, chị làm một mình quen rồi. Đúng là chị làm một mình quen thật, hơn chục năm nay một mình tay chị lo hết việc lớn bé.
Nhưng giờ ngồi rửa chén, trong lúc bên trên đang nói cười vui vẻ trò chuyện rổn rảng, chị mủi lòng. Hai thằng cu con chị cũng quấn lấy cô chú tranh nhau kể chuyện. Mấy bữa trước thằng lớn luôn xuống phụ mẹ đặt chén lên siểng, giờ chúng nó cũng khéo bỏ rơi chị.

Tác giả: Hoàng Công Danh
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Mặc Tuân
Thời lượng: 24p47g

Truyện ngắn: Mùa đông ở Sính Phình

Truyện ngắn: Mùa đông ở Sính Phình

– Hay là bán con trâu, mình ơi!
Đây là lần thứ hai Lìa nói câu này. Sùng bập lưỡi rìu vào gốc ban, ngồi thừ giữa đống củi đang bổ dở, hai tay bứt rứt vò đầu. Bán trâu đi rồi, đến mùa gieo hạt, lấy gì cày đất? Sùng nhớ ngày xưa, nhà nghèo, không tậu nổi con trâu nên đến mùa trồng ngô, cha đành phải làm con trâu hùng hục kéo cày, mẹ đẩy theo sau nước mắt rơi lã chã. Người gắng đến mấy cũng chẳng khỏe bằng trâu. Đá thì cứng. Chân thì mềm. Khom lưng, hóp bụng cả ngày chưa cày xong một vạt nương nhỏ trong khi nương các nhà bên cạnh, mầm ngô đã nhú lên mơn mởn. Thành ra, cái đói cứ dai dẳng bám vào nhà Sùng như con vắt gặp bắp chân nà nõn.

Truyện ngắn: Bong bóng tìm nhau

Truyện ngắn: Bong bóng tìm nhau

Cuối cùng thì ngày lễ hội thả bong bóng ở Vĩnh Yên cũng đến cận kề, ngày mốt đã vào chánh hội. Bà già Phụ Phàng mấy mươi năm nay chưa hề nghĩ đến việc mình sẽ đi cái lễ hội đó để nhắn lời cho ông Tình. Bà còn phải lo cho đám cháu xong cái đã. Nhưng lo gần hết đời người rồi mà có thấy xong đâu. Đến lúc mọi thứ đã gần xong, cũng là khi trái tim bắt đầu khó dạy. Nhớ hồi trẻ, kêu nó bình tĩnh là nó sẽ bình tĩnh ngay. Nhưng giờ đây, nó ỷ thế thấy bà già yếu nên nó lộng hành. Nó hăm he bà, nó mà buồn buồn là nó nghĩ chơi cái rụp. Khi đó đèn đang sáng rực cũng tắt ngay, tối hù trước mắt. Bà già nghĩ bụng, đến trái tim sống chung với mình gần suốt cuộc đời mà giờ cũng quay lưng, phụ bạc thì đời mình tệ quá rồi.

Truyện ngắn: Khi hạc trắng bay về

Truyện ngắn: Khi hạc trắng bay về

Cha ngồi ngay ngắn trên cái sạp kết bằng nan tre. Khi nào cũng vậy. Khi cha cầm cây nam cầm trên tay, là sống lưng của người thẳng tưng, gương mặt xa xôi mơ hồ mà trịnh trọng đến khác lạ. Tôi chưa bao giờ hỏi cha là ai? Vì sao cha đàn nam cầm hay đến thế, da diết đến thế? Cả mạ nữa? Vì sao mạ đẹp đến thế? Tôi biết mạ đẹp bởi chỉ có người tuyệt đẹp mới để lại hương sắc nồng nàn trong nếp sống áo màu hồng đào kia.

Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p04g

Truyện ngắn: Hoa gạo rụng xuống

Truyện ngắn: Hoa gạo rụng xuống

Bà Ngần giống như chủ nhà trọ, chủ quán cơm bình dân. Nấu như nào chúng ăn thế, nhà cửa bày biện thế nào chúng ở thế. Chả bao giờ kêu ca, cũng chả bao giờ bảo mẹ mệt thì nghỉ đi. Đôi lúc bà Ngần buồn lắm, thấy con cháu hiển nhiên coi mình là ô-sin, là đầy tớ không công, chỉ muốn trách móc hay mát mẻ chúng vài câu cho thỏa. Nhưng nhìn thấy đứa con dâu ở chợ về không đợi được cơm chín mà đứng dựa cột ăn vội bát cơm nguội trộn muối vừng, đầu còn đội nguyên cái mũ bảo hiểm, bà lại chả nỡ. Nó vừa nhai vừa bảo: “Cà chua rẻ lắm, chợ có mấy nghìn một cân, mời rát cả họng, giờ có mối lấy ba chục cân một lúc, phải đem đi ngay bầm ạ”. Thằng Trận thì buông cày bừa lại hùng hục vớt bèo, thái chuối, cắt cỏ.

Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Lê Anh
Thời lượng: 21p30g