Danh mục logo

Truyện ngắn Truyện ngắn

Truyện ngắn: Sóng ngầm

Truyện ngắn: Sóng ngầm

Chị ngừng tay xào đảo thức ăn, lẽ nào nhà sắp có khách? Nhưng vừa nghĩ tới đó, chị thở dài. Khách khứa gì nữa, chị vừa buộc phải mở lòng đón một vị khách bất đắc dĩ. Một vị khách không mời mà tới, hệt như thêm một thứ gia vị cay đắng cho cuộc sống đang yên bình. Giờ chỉ thoáng nghĩ đến là lòng chị thắt lại. Ngoài trời, những hạt li ti đang rơi xua bớt đi cái oi bức đến trương nồng suốt cả ngày nay. Đứa con gái mười bảy tuổi của chị từ trên nhà chạy xuống, ôm ngang phía sau mẹ, giọng hồ hởi: “Mẹ nấu gì thơm thế?”. Chị cười: “Bố cô, lại đói nữa phải không?”. Nó cười hì hì buông mẹ, tự động đi dọn bát đũa.

Tác giả: Đinh Thùy Hương
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Tuyết Nhung
Thời lượng: 18p28g

Truyện ngắn: Người dưng

Truyện ngắn: Người dưng

Xứ nào có người thương đều là quê hương xứ sở, Phú nhớ mang máng từng nghe một câu tương tự như thế trong một bộ phim nào đó đã xem. Nên mỗi lần có ai thắc mắc can cớ chi bỏ xứ ra đây, anh thường nói rành rẽ, tại có người tui thương.

Tác giả: Diệu Ái
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Tuyết Nhung
Thời lượng: 17p09g

Truyện ngắn: Lối về

Truyện ngắn: Lối về

Vỡ mộng. Tôi muốn biến khỏi làng quê. Ngôi nhà là nơi tôi muốn về  giờ trở nên trổng troảng. Không hiểu sao tôi lại cứ thấy nó ngày một xa lạ. Ngôi nhà này nơi tôi đã sinh ra. Bậc thềm này nơi tôi đã ngã chúi khi bước những bước đầu tiên trong đời và cả cái làng này đã bao bọc tuổi thơ tôi, hình thành nên tính cách của tôi, đã đem đến cho tôi một tình yêu đầu đời với Thắm. Sự vỡ mộng khiến tôi cảm thấy xấu hổ cả với Thắm, tôi tránh gặp em mà trong lòng giằng xé. Giờ đây tôi chỉ muốn trốn chạy, muốn rời xa tất cả. Giống như một con thú bị mắc bẫy nằm lịm dần với vết thương lênh láng máu, tôi nằm im trong đống lá khô mong chờ người thợ săn sẽ đến...

Tác giả: Trẩn Quỳnh Nga
Giọng đọc: Tiến Tú
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 29p08g

Truyện ngắn: Cây hoàng lan trong bão

Truyện ngắn: Cây hoàng lan trong bão

Sẩm tối ngày hôm ấy trời bắt đầu lắc rắc mưa. Mâm cơm dọn ra chỉ có một mình, Miền ngồi phía nào cũng thấy trống.
Ðiện đã cắt từ lúc xế chiều, trên bàn chỉ còn lại một ngọn nến gầy nhom ứa nhựa thành dòng rồi tàn dần, ánh sáng chập chờn phấp phỏng. Bên ngoài tĩnh lặng một cách kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh căng thẳng ồn ào khắp làng trên xóm dưới suốt mấy ngày qua. Thông tin khẩn cấp về một cơn bão cường độ mạnh sắp đổ bộ vào khiến ai nấy rối rít cả lên, người ta vội vã chằng chống nhà cửa, thu dọn đồ đạc rồi cuống quýt lên xe tập trung về nơi sơ tán trước khi lệnh giới nghiêm có hiệu lực. Mặc cho dòng người hoảng hốt đi trú ẩn rầm rập ngang qua cùng tiếng loa cảnh báo phát đi liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ liền, Miền vẫn bình thản đóng cửa ở yên trong nhà, chờ cơn bão tới.

Tác giả: Trẩn Thị Tú Ngọc 
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 18p19g

Truyện ngắn: Bến nước hoa vàng

Truyện ngắn: Bến nước hoa vàng

Lão Ngưu năm nay sáu mươi bảy tuổi, người rắn chắc, da ngăm đen, mái tóc hầu như đã bạc trắng, xen kẽ là ít sợi hung hung đỏ vì cháy nắng. Ðặc biệt, lão có đôi mắt sáng quắc như mắt rắn lục và đôi bàn tay chèo thuyền chắc như hai gọng kìm. Nhìn đôi bàn tay cuồn cuộn săn chắc, không ai dám bảo lão già.
Vợ lão là mụ Khất, không ai biết tuổi, họ tên hay quê quán của mụ. Mụ tha hương từ bé, vì là hành khất nên mọi người gọi là Khất. Hai vợ chồng lão không có con, do ai thì cũng không biết nhưng như cái miệng sang sảng của lão thì tại mụ.

Tác giả: Hoàng Nghĩa
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 19p15g

Truyện ngắn: Biển thẳm

Truyện ngắn: Biển thẳm

Hoàng nhắm nghiền mắt lại rồi từ từ mở mắt ra. Trời vẫn tạnh khô. Chiếc can đựng nước ngọt bồng bềnh bên cạnh. Lựa lúc sóng êm anh dốc ngược, chỉ còn một ít sóng sánh ở đáy can. Dòng nước ngọt thấm dần da thịt anh nở ra, tươi ra. Ðầu óc nhẹ nhõm, con mắt nhìn không nhức nhối như trước. Cái chân bị chuột rút tê dại giờ như có máu truyền xuống đã duỗi duỗi. Hai cánh tay nặng như khúc gỗ, các khớp bắt đầu long ra. Một nỗi cô đơn trống rỗng. Bây giờ là buổi sáng. Lại một ngày nữa. Anh buông mình theo ven nước chảy...

Truyện ngắn: Mưa ngâu

Truyện ngắn: Mưa ngâu

Mưa sụt sùi, rả rích không lúc nào ngớt. Cái máng nước trên mái chảy xuống thứ nước trong vắt, làm xói mòn một khoảnh sân đất đỏ bằng bàn tay, chỉ còn nhô lên ít đá răm và sỏi nâu lạo xạo. Ngoài vườn, mùng tơi bò lên cái bờ rào nứa xanh rì, những ngọn nhỏ loăn xoăn vươn lên bầu trời trắng đục lờ nhờ mây. Trời thế này, mưa sẽ còn lâu mới tạnh. Mấy con gà lích rích trong chuồng, rũ những bộ lông ướt thảm hại. Chị Lê nhìn đăm đăm ra vườn. Ðứa con gái 5 tuổi đang say sưa với mấy cái thuyền giấy được mẹ gập cho từ những tờ giấy bỏ. Nó ngồi trước hiên nhà thả thuyền ra những vũng nước đọng ở sân, nhìn bong bóng nổi lên rồi chợt vỡ tan. Tiếng cười của nó trong veo, lẫn vào tiếng mưa cuối một xóm vắng.

Tác giả: Nguyễn Thị Loan
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Việt Anh
Thời lượng: 22p55g

Truyện ngắn: Những mùa nhan sắc

Truyện ngắn: Những mùa nhan sắc

Xóm giềng tụ tập đông đủ bên cái hiên nhà bàng bạc gió, tấm tắc khen chị gả vào chỗ xứng đáng cả đời. Từ nay chị sướng tấm thân. Dì khỏi tảo tần buổi chợ. Ngoại bệnh, không cần lo mượn nợ. Thằng Co cũng chẳng còn ra đầm mỗi mùa nước nổi. Có đứa con gái đẹp như trời cho hũ vàng ròng. Những giọng người rổn rảng xuyên đêm vỗ vào lòng thằng Co những âm thanh lùng bùng lỗ tai. Đêm càng khuya tiếng vỗ càng rõ. Co xách chai rượu ra sàn lãng ngồi thất thần. Con bìm bịp gọi bạn khản cả khúc sông. Ngày mai chị theo chồng. Căn nhà còn lại chỉ ba người thắt thẻo ruột gan. Tháng chín phủ lên vàm sông Đợi những bông hoa thủy liễu trắng non nớt như những mắt nhìn hau háu từ lòng đêm thâm u.

Tác giả: Ân Điền
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 17p05g