Truyện ngắn
Trên núi Phượng Tây có loài hoa linh ngân. Cánh trắng muốt, nhụy ánh vàng lung linh như giọt nước. Cha nói khi xưa mạ rất thích loài hoa này. Hoa hái về, đun cùng bồ kết, rồi gội. Tóc đã mượt lại thơm man mác. Vò hoa linh ngân với nước, nước sóng sánh như có muôn vàn hạt châu chảy mềm mại qua tay, lấy nước ấy rửa mặt, da thời trắng mịn. Nhưng linh ngân chỉ nở vào những mùa không có lụt về. Cũng không biết bao lâu lại nở hoa. Có lẽ linh ngân chỉ hiện ra với ai có đủ duyên.
Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Đặng Tiến
Thời lượng: 26p45g
Trói gà không chặt như Thanh thì ngay cái việc quay mâm đãi vàng còn không xong, nói chi chuyện lớn như đào hầm hoặc chui ta-luy? Và không gian loạn cuồng của bãi vàng không dành cho kẻ bình thường. Sự loạn cuồng ấy là kết tinh của đói nghèo, tham lam đến vô độ của những người rất nhiều tháng ngày bị bóng tối cuộc đời vây hãm. Loạn cuồng cũng hút người ta như nam châm vậy. Rất tự nhiên họ kết bè kết đảng để tạo cho mình một chỗ đứng trong bãi. Nói tới bè lũ thì xin đừng quên điều kiện ắt có và đủ là chuyện đánh hoặc phang cây vào nhau. Ở cái nơi mạnh được yếu thua luật rừng ngự trị.
Tác giả: Nguyễn Trí
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh
Thời lượng: 26p13g
Người ta nói con gái Mơ Thắm đẹp nức tiếng trong vùng do từ bé đã tắm suối Sậy, uống nước suối Sậy mà lớn lên. Đàn bà, con gái ở Mơ Thắm ai cũng đẹp, giọng nói trong như tiếng suối reo, mái tóc đen chảy dài chạm đến hông, nước da trắng ngần cùng hàm răng đều như hạt ngô nương làm bao chàng trai dưới xuôi lên say đắm quên đường về.
Tác giả: Lê Đình Trung
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Đặng Tiến
Thời lượng: 27p44g
Truyện ngắn: Cơn bão
Nửa đêm nó chợt tỉnh giấc, mơ màng như vừa nghe tiếng gì đó thốt ra đâu đây, gần lắm. Trời tối đen như mực, nó mò tay xuống nền đất, rồi quờ tay tìm mẹ. Bỗng nó tỉnh hẳn ngủ, vì thấy tay mình ươn ướt. Thì ra nó đã quờ trúng mặt mẹ. Ngồi bật dậy, nó dò dẫm thắp chiếc đèn dầu đã gần cạn tới bấc.
Là mẹ nó đang khóc.
Tác giả: Việt Phi
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Đỗ Dũng
Thời lượng: 19p22g
Ánh mắt đứa nhỏ hiền queo như nắng buổi sớm, trong vắt và ấm. Vừa gợi người ta nhớ về những yêu thương xa vắng, vừa khiến người ta muốn đưa tay đón lấy. Tưởng tượng trong đôi mắt tròn xoe kia những chiếc lá đẫm nắng li ti rụng, tiếng chim ríu rít ngọt như vốc nước mát, mùi trà sớm thanh tao, một ai đó ta dành hết lòng thương đang kề cạnh. Ánh mắt khiến ta cảm động, khiến ta ám ảnh. Khiến ta tan ra như một đốm nắng nhỏ, hòa vào đôi mặt hồ đầy ánh sáng kia.
Tác giả: Phát Dương,
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Đặng Tiến
Thời lượng: 25p01g
Nhà nhiều hoa lá, cánh cổng sơ sài, khoảng sân vuông vắn sạch sẽ, nhìn vào đó thấy một nỗi hoài niệm xa xăm. Ngôi nhà khác biệt quá nên tôi đã để ý nhìn ngay từ ngày đầu về đây. Trong khi chúng tôi xây nhà ống, bắt điều hoà, cửa lấn sát ra mặt hẻm thì nhà họ lại có sân và thụt vào trong kín đáo, trong khi chúng tôi xây nhà nền phải cao hơn đường mấy chục phân thì nhà họ nền thấp hơn đường cũng mấy chục phân. Căn nhà đã xuống cấp nhưng người ta sống bình thản giữ nếp sinh hoạt thanh cao, tôi đã nghĩ vậy khi biết họ dậy sớm uống trà, tưới cây, trồng rau, lâu lâu con cháu tề tựu về tiệc tùng đầm ấm. Tôi thường nhìn họ mà khao khát, dĩ nhiên tôi biết sẽ không bao giờ được như họ. Họ là vẻ huy hoàng của quá khứ kéo đến hôm nay, hiếm hoi như một vì sao lạc. Và tôi thầm thương trộm nhớ cô Út của gia đình họ trong rụt rè cũng như mặc cảm.
Tác giả: Lệ Hằng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p05g
Em sống chung với nhà chồng. Chồng em đi làm mộc, cuối tuần mới về nhà. Nhà còn bốn anh em trai. Mẹ chồng chỉ giỏi đi hầu đồng, hát bóng, mình em gánh hết công việc nhà. Thật thà là nhiều lúc mệt lắm nhưng em chẳng dám kêu ca. Năm sau, em có bầu. Bầu to nhưng em vẫn phải đi gánh phân, làm cỏ, đóng cay*, be bờ, tát nước. Con gái quê em vốn chịu khó. Em ở nhà cũng chả phải dạng được chăm chiều gì nên vất vả khó khăn em chịu được hết. Có điều mẹ chồng em ác lắm. Em bầu bì sinh nở mà không bao giờ được bồi dưỡng gì. Đói quá, nhiều khi em phải lén về nhà mẹ đẻ ăn cơm.
Tác giả: Bùi Đế Yên
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p11g
Trăng giữa tháng không rực rỡ, lai láng mà vàng vọt, nấp sau đụn mây xa. Mùa này trăng thường vậy, người trong bản bảo là trăng côi. Tôi không ngủ được, ngồi thu lu góc giường, qua cửa sổ, nhìn mông lung. Những tàu cau mướt hơn khi ướt sương, đung đưa theo từng cơn gió nhẹ. Hương hoa cau đằm dịu, tỏa lan. Thế nào sáng ra, mặt đất cũng lấm tấm sắc trắng ngà. Bà tôi sẽ nhặt lên săm soi và dự đoán mùa này cau đậu quả nhiều hay ít. Dân gian thường nhắc nhau được mùa lúa, úa mùa cau nhưng xứ này nhiều năm mất trắng cả cau lẫn lúa.
Tác giả: Sơn Trần
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 23p22g