Truyện ngắn
Không ai hiểu Ba Ngàn bằng tôi, không ai nhớ những con người đã từng sống chết với mảnh đất này nhiều như tôi cả. Giờ nó đang thay đổi, còn được mấy người yêu thương mảnh đất này như xưa đâu. Tôi an phận và vui vẻ ở đây, sống trên quả đồi quá khứ với những ký ức về một thời đã qua, nghĩ về những con người mà phần lớn họ đã bị lãng quên. Cái thời mà Ba Ngàn ngàn ngạt gió và vang vang những tiếng cười, tiếng cười tuổi trẻ.
Tác giả: Hiếu Trung Long
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 19p18g
Út Thơm nhẹ nhàng đỡ má lên để luồn gối kê đỡ mỏi, nghe những đốt xương gầy dưới lần áo mỏng cộm lên. Trên phía bàn thờ, ngọn đèn treo bên ngoài rọi qua kẽ vách hắt một vệt sáng lên bức chân dung một người thanh niên còn rất trẻ. Sáng nay má vừa têm trầu vừa nhắc út Thơm đón ghe hàng bông lựa hoa cúc cúng cậu Ba, xế chiều lại nấu nước sâm chờ người đánh trận. Thời gian nghiệt ngã đổi tóc xanh thành tóc trắng, chẳng biết tự bao giờ đã phủ lên kí ức của má một màu sương lẫn lộn giữa hai bờ nhớ nhớ quên quên.
Tác giả: Trần Thị Tú Ngọc
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Lê Anh Vân
Thời lượng: 29p25g
Dù nghĩ là đã quen, nhưng thẳm sâu trong lòng, nàng vẫn khao khát vẫn nhớ nhung thứ bóng tối dịu êm của đêm. Nơi thuộc về những nụ hôn, những vòng tay, những ái ân chồng vợ, những hẹn hò, bối rối. Đêm là đêm, ngày là ngày, ai đó cố tình biến ngày thành đêm đen, biến đêm đen thành ngày hẳn lòng cũng cay đắng lắm.
Tác giả: Tống Ngọc Hân
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 29p48g
Cậu tên Phất, theo tía má đặt có nghĩa là phất lên. Nhưng đến từng tuổi này cậu thấy nó không phải vậy. Cái tên gì mà phất phơ trong gió, phất phơ phận buồn giữa dòng đời xuôi ngược. Cậu không nói không rằng, mặt gục xuống khi có nhiều người nhìn mình. “Ở cái chốn thị thành đó, người ta thương nhau lắm!” Cái câu nói mà tía má Phất thường buộc miệng thốt ra từ khi cậu chập chững bước lên đây và cả những lúc gọi điện về quê hỏi thăm sức khỏe. Bây giờ Phất cũng chả biết là tía má có nói giỡn với mình hay không nữa? Hay là họ nói để cho cậu an tâm?
Tác giả: Nguyễn Thái Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p23g
Tháng Chạp. Mây lừ đừ trên những ngọn đồi. Ở cái thành phố tràn sương và gió này, mùa đông làm cho mặt trời cũng thành khô xác. Ngoài chợ, những bộ quần áo sặc sỡ hơn, những đứa con gái cũng nồng nàn hơn trong màu son môi ấm áp.
Anh ngồi thừ, suy nghĩ. Những con chữ hiện lên rồi lại bị bôi đen và trôi đi mất. Mùa đông sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ ? Anh hình dung. Và tự dưng như những đốm lửa sáng bừng trong căn bếp nhỏ. Người ta sẽ bắt đầu mùa đông bằng những căn bếp ấm sực, có tiếng vo vo của ấm nước reo, có tiếng cành cây nổ lép bép trong lò và những chiếc bánh ngô vàng rộm, thơm lừng. Anh nhận ra cái không gian ấy quen thuộc đến mức, chỉ cần quờ tay ra trước mặt thì mọi thứ đã hiện lên.
Tác giả: Dương Bình Nguyên
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 22p12g
Nàng áp mặt vào cửa sổ tàu, nhìn những hàng cây bên đường khuất dần trong ánh hoàng hôn, những con trâu nhẩn nha gặm cỏ, những cánh đồng mướt xanh thẳng tắp. Tàu lướt nhanh đến nỗi nàng không kịp nhận ra cửa của những ngôi nhà kia đang đóng hay mở? Ý nghĩ đó làm nàng nhớ đến ngôi nhà với cửa nẻo đóng im lìm, thèm hơi người đến rã rời của nàng.
Tác giả: Nguyễn Chí Ngoan
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 32p07g
Thầy trò ngồi sát cửa sổ tầng hai. Bên dưới là ngã tư phố chợ đúng giờ đông kẻ bán người mua. Mới đầu giờ sáng mà nắng thiêu đốt. Những trái cam cháy vàng trong cái thúng một bà gánh qua. Khách đứng quanh cái xô cắm cành đào nhỏ, lôi lên, ngắm nghía, trả giá.
Hai cốc cà phê đen sóng sánh. Khói thuốc mùi va ni ngọt ngào bay quẩn trong không gian căn phòng làm việc sách xếp kín các bức tường. Sách từng chồng dưới thảm. Những tập bản thảo chồng lên nhau, cạnh cả trăm cuốn sổ cũ ố vàng.
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Huệ
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 31p37g
Ngày xưa, cứ thấy nước về là mừng, bởi nó mang phù sa thượng nguồn về tới. Mấy mùa nước nổi, đồng ruộng trắng xóa, cá tôm đầy rạch. Lúa khi đó không sợ nước, nó lớn lên nhờ nước. Người ta chỉ sợ nước ngọt không về, chớ đâu sợ nước mặn. Giờ thì khác. Nước vẫn về, nhưng ít hơn, rồi nước mặn từ biển chạy vào sâu hơn, pha ra cái thứ nước mặn nhiều hơn lợ, không còn đậm đà phù sa của đồng bằng châu thổ. Nó mang theo vị mặn đắng, để lại sau lưng một khoảng trống trải của phù sa.
Tác giả: Vĩnh Thành
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 24p18g