Truyện ngắn
Trăng giữa tháng không rực rỡ, lai láng mà vàng vọt, nấp sau đụn mây xa. Mùa này trăng thường vậy, người trong bản bảo là trăng côi. Tôi không ngủ được, ngồi thu lu góc giường, qua cửa sổ, nhìn mông lung. Những tàu cau mướt hơn khi ướt sương, đung đưa theo từng cơn gió nhẹ. Hương hoa cau đằm dịu, tỏa lan. Thế nào sáng ra, mặt đất cũng lấm tấm sắc trắng ngà. Bà tôi sẽ nhặt lên săm soi và dự đoán mùa này cau đậu quả nhiều hay ít. Dân gian thường nhắc nhau được mùa lúa, úa mùa cau nhưng xứ này nhiều năm mất trắng cả cau lẫn lúa.
Tác giả: Sơn Trần
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 23p22g
Vừa trông thấy cái Tươi ướt như chuột lột với cái áo bẩn thỉu sũng nước của chú Ánh quấn trên người, bố tôi điên tiết, đùng đùng lao đến. Chú Ánh từ lúc thấy bố tôi thì đã bước giật lùi. Đến khi bố tôi lao đến thì chú bỏ chạy. Chú Ánh chạy ngược ra phía đê cụt. Ngay lập tức, cái Tươi vùng chạy theo chú. Bố tôi cũng lao vụt theo, vừa chạy vừa gọi cái Tươi. Như một cái vòng luẩn quẩn: bố tôi đuổi theo cái Tươi, cái Tươi chạy theo chú Ánh, còn chú Ánh thì chạy trốn vì nghĩ rằng bố tôi đuổi theo chú. Tôi nhìn theo và tự hỏi: không lẽ họ cứ chạy đuổi nhau luẩn quẩn như vậy đến hết cuộc đời? Mà cái dấu chấm hết cũng không xa lắm đâu, ngay mép nước kia thôi. Một cơn giận dữ chợt bùng lên trong tôi: cơn giận dữ của trẻ con trước sự ngu ngốc của người lớn luôn kèm theo nỗi uất ức, bởi vì người lớn còn có thể giải thích cho trẻ con hiểu, nhưng trẻ con thì không.
Tác giả: Bùi Quang Thắng
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 26p26g
Hễ tháo ra khỏi cổ chiếc nanh y như rằng tôi lại nằm mơ. Chiêm bao đẫm mưa rừng gió núi, lần nào cũng vậy, xóm nhà mồ bên rìa làng từ từ hiện ra. Ngọn núi rất quen, làng K’ro nằm chênh chếch bên sườn. Chỉ nắng sáng chiếu rọi tới nơi đây. Mặt trời quá ngọ, làng bao trùm bởi bóng che của núi. Lũ trẻ chạy theo vết nắng đang lùi dần, đến chỗ xóm nhà mồ thì dừng lại, quay về. Ba mẹ chúng dạy, đó là ranh giới của làng, không được ra xa hơn nữa. Bọn trẻ quay về đến nhà rông thì đúng ba giờ chiều. Cây cột rung rinh lá bùa trấn quỷ, tiếng lục lạc vang lên leng keng, đám trẻ về nhà vùi củ khoai vào bếp lửa…
Tác giả: Lê Quang Trạng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Ngô Xuân Khôi
Thời lượng: 33p57g
Sua phụ trách việc dọn dẹp phòng. Người đến, người đi liên tục, những căn phòng view kính săn mây luôn được lấp đầy người. Nên khách vừa trả phòng là Sua lao vào dọn dẹp ngay. Thay ga giường trắng tinh tươm, lau lại sàn nhà, cắm bình hoa nhỏ.Có khi xong xuôi Sua chưa vội rời đi mà đứng ngắm mây qua cửa kính. Con nhỏ sinh ra ở đây, sáng mở mắt ra nhìn về phía núi đã thấy mây dâng lên từ thung lũng. Có những ngày mây dày đặc Sua tưởng như nếu ngủ quên một giấc khi tỉnh dậy mây có thể nhấn chìm cả mình lẫn ngôi nhà.
Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Hoàng Đặng
Thời lượng: 17p59g
Bà Nhạn kể, hồ Lỗ ngày trước chỉ là một cái trũng nước, làm mương nối hai khoảnh ruộng. Sau, ruộng đồng bỏ giá, mưa gió quanh năm, cái trũng ngày một rộng ra, biến thành cái lỗ, rồi hồ. Bà Nhạn còn kể, có một năm kia, cá lòng tong bơi về rúc quanh hồ Lỗ. Lấy rổ sảo xúc vào cạnh mương, một lượt có thể xúc được cả mớ. Có một cây điều già che mát bên bờ. Lũ trẻ chăn bò sẽ tranh nhau những cành điều đẹp ngồi hóng mát. Cành đẹp là cành cao vừa phải, hai chạng chắc chắn xòe ra như ná bắn chim, trên còn lá che nắng, dưới là mặt nước mát lành.
Tác giả: Thụy Hân
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Lê Trọng Nghĩa
Thời lượng: 30p45g
Lâu lắm mới nằm chung với lão Nọi, bà ngỡ mình hóa thiếu nữ xuân thì, sống lại cảm xúc bồi hồi, ngượng ngập đêm ngủ thăm năm ấy. Khung cảnh trùng hợp như xưa hay hồi ức thanh xuân khiến bà thấy không gian chợt nhuốm màu hoài niệm. Cũng ánh trăng tràn loang bên cửa sổ. Cũng lửa hồng thức đợi suốt canh thâu. Cũng cơn gió sợ cánh ban nát nhàu. Và, hơi người sưởi ấm lòng chăn chiếu.
Tác giả: Phan Đức Lộc
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Đào Quốc Huy
Thời lượng: 30p48g
Tháng tư về trời bắt đầu giao mùa. Hương hoa nhãn gửi theo gió chạm ngõ lùa vội vào ô cửa. Trước cái sân nắng nhuộm hàng cây tỏa hồn thành bóng râm nghiêng thẳm. Nghe thời gian chuyển mình trông khẽ khàng trên những mái ngói xa. Một buổi trưa bình yên giấc ngủ lặng lẽ cũng đến nhanh vội vàng. Sau một buổi sáng người nông dân cặm cụi mệt nhọc phía tít cánh đồng xanh. Tiếng của người thở nhưng tiếng quê hương thở, tiếng khóc oe oe của em bé hồn nhiên trên cánh võng cọt kẹt, lời ru của mẹ nhè nhẹ tấu lên một điệu buồn man mác, thổi vào hồn đứa nhỏ một quê hương yên bình.
Tác giả: Quang Nguyễn
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p52g
Đỉnh K’Xôn cao ngất, chìm trong mây trắng và sương mù buốt giá, quanh năm được rừng già ôm ấp. Xưa, chẳng mấy ai dám đặt chân lên ngọn núi thiêng ấy, nhưng chiến tranh đã đổi thay tất cả. Người dân lùi dần xuống chân, xuống lưng núi, còn đỉnh K’Xôn hiểm trở trở thành căn cứ của bộ đội chủ lực 408, nơi gian khó nhất của dãy Kon Chiêng. Chênh vênh bên sườn đã đủ mệt, lên cao chỉ thấy đá và sương, không đất làm nương, nên bản làng rải mình ẩn sâu giữa màu xanh rừng. Thế nhưng, chính nơi ấy lại là huyết mạch nối liền Đông và Tây Trường Sơn, giữ vị trí trọng yếu giữa những ngày máu lửa.
Tác giả: Dương Thị Kim Ánh
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 19p27g