Danh mục logo

Truyện ngắn Truyện ngắn

Truyện ngắn: Hoa câm

Truyện ngắn: Hoa câm

Tôi trở lại nhà và cuộn chăn nằm nhưng kỳ thực tôi không ngủ. Suốt đêm tôi nằm hướng về phía Châu. Anh ta trằn trọc mãi khiến tôi cơ hồ suy tưởng về anh ta, về con bé Amin và ông nội con bé. Tôi chợt ghét rừng, nó che đậy tầng tầng lớp lớp những thứ cây trút bỏ xuống. Và cả những con côn trùng, cả những sinh vật hút máu người không ghê. Quỷ thật! Tôi bắt đầu thấy hối hận khi bước chân đến đây để mang vác những câu chuyện buồn của rừng.

Tác giả: Hoàng Hải Lâm
Giọng đọc: Lâm Ngạn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Lý Việt Anh
Thời lượng: 23p08g

Truyện ngắn: Giữa vật chất này

Truyện ngắn: Giữa vật chất này

Hẳn phải có một âm mưu nào nhằm vào nhà mình, lúc đó bà nghĩ vậy. Không nhầm lẫn nào tận hai lần. Chắc chắn là người bên chồng, những kẻ ngoài mặt luôn tỏ ra không thiết tha nhưng bụng luôn thòm thèm gia sản mà chồng bà được thừa kế. “Ai xứng đáng với cơ ngơi này hơn người không lúc nào rời xa nó”, má chồng bà sinh thời từng nói và viết luôn vào di chúc. Chị em chồng bà giả bộ thở hắt ra như thể nhẹ cả người, “gánh cái nhà cổ lỗ sĩ này như cục nợ, ai mà ham”. Nói xong, cơ mặt họ dại đi một lúc. Sau này mỗi lần ghé qua, ngó bọn bà bận rộn lúc lau chùi đồ gỗ khi quét vôi lại lan can, họ lại cười mỉa, “thiệt không biết ai là chủ luôn, đồ đạc hay con người”, nhưng không quên xuýt xoa, “cái trường kỷ cẩm lai hơn trăm tuổi này giờ bạc tỷ, đâu có ít”.

Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Minh họa: Họa sĩ Đào Hải Phong
Thời lượng: 29p39g

Truyện ngắn: Ly hương

Truyện ngắn: Ly hương

Chưa năm nào hạn mặn xâm lấn dữ dội đến như vậy. Công ruộng của Bình đang rời rợi xanh, bỗng gục xuống héo úa èo uột đến xót lòng. Tiền phân bón, tiền giống còn chưa kịp trả, tất cả cứ cộng dồn lại và chỉ thấy những con số tăng lên. Bình thở dài, vợ thở dài. Ra vào trong căn nhà bé xíu, bề bộn, hai người tránh nhìn mặt nhau. Hồi đi công nhân ở Bình Dương về, hai vợ chồng được ba mẹ Bình cho hơn một công ruộng, họ cùng nhau quần quật cày cuốc, tích cóp từng đồng nhỏ nhất để hy vọng còn có cái lo cho con cái sau này. Ông trời thương, hai vụ đầu có lãi, Bình dựng được mấy cột bê-tông, quây vách tôn bốn phía. Vậy là thành căn nhà che mưa nắng cho hai vợ chồng son. Bình vẫn nhớ những ngày ấy, ngồi bên hiên nhà nhìn ra đám lục bình trôi trên sông, sao mà yên bình đến thế. Vậy mà giờ, hạn hán nứt toác cả cánh đồng, đám lục bình ngày nào còn ken kín cả mặt sông, giờ xác xơ trong nước mặn.

Tác giả: Đinh Thùy Hương
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Phương Thanh
Thời lượng: 17p12g

Truyện ngắn: Kiếp người

Truyện ngắn: Kiếp người

Quê nhà thị vừa có núi, vừa có sông mà vẫn nghèo truyền từ đời này sang đời khác. Thầy bu thị lấy nhau sinh được con gái đầu lòng vui lắm, ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng. Thầy đặt tên cho thị là Lờ. Thầy bảo, u nó lần sau nhớ đẻ thằng cu, tôi có sẵn tên cho nó rồi, nó là thằng Đó.

Tác giả: Y Ban
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 35p02g

Truyện ngắn: Ngã ba nhà ngoại

Truyện ngắn: Ngã ba nhà ngoại

Đường về nhà ngoại, chỗ ngã ba đất đỏ mù mịt chừ đã đổ nhựa láng o, thi thoảng vẫn xảy ra tai nạn. Có người chết, có người sống. Người chết tức tưởi thì không nói, còn người sống tỉnh lại run rẩy kể đang chạy xe bất chợt thấy anh thanh niên ngồi giữa đường vẫy tay cười tươi rói như quen thân lắm, hoảng quá mà lạc tay lái, tự ngã. Mạ xua tay nói chắc rụi, trời, không có mô, cậu hiền khô làm chi chợn người ta nông nổi rứa. Bất chấp lời ngọt ngào cứng đơ của mạ, bà con ở đó vẫn lập một cái am bên vệ đường. Họ lấy làm yên tâm bởi từ khi có am, tai nạn bớt bớt đi.

Tác giả: Diệu Ái
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 22p11g

Truyện ngắn: Vị sơn cước

Truyện ngắn: Vị sơn cước

Dinh xuống suối. Hôm nay trời nắng sớm. Dinh muốn hái hoa sói lúc thơm nhất. Ở lưng chừng núi, cạnh chỗ suối đổ nước tung bọt trắng xóa có một cây sói già, hoa trắng đục, thơm nồng nàn. Dinh muốn trưa nay sẽ mời thầy đồ chén trà ướp hương sói, xem thầy có nhận ra không? Dinh bấm chân lên đá, với tay hái hoa, không hay con rắn hổ mang vừa văng mình lên há miệng định đợp vào chân Dinh. Chợt một cánh tay chắc như gọng kìm đã vòng qua người Dinh ôm chặt lấy nhấc bổng cô lên tảng đá phía trên. “Thầy Lành!”. Thầy Lành kẹp chặt đầu con rắn hổ mang dưới thanh nứa già bổ đôi. Nhành hoa sói đang nằm e ấp trong gùi, Dinh thấy má mình dấy đỏ lên như trái mận hậu khi liếc nhìn trộm bóng thầy Lành khuất sau vòm lá.

Tác giả: Nguyễn Thu Hằng
Giọng đọc: Lâm Ngạn
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 20p32g

Truyện ngắn: Giấc mơ

Truyện ngắn: Giấc mơ

Chân mẹ màu hồng đào. Bùn ngấm dần từ gót chân đến cổ chân. Tay mẹ như búp sen trắng quấn trong cái bao tay màu lá sen xanh ngắt mùa hè, thò xuống bùn, vọc bùn như lũ trẻ nghịch ngợm. Mẹ nếm đất bùn như người đầu bếp nếm thức ăn, nhoẻn cười với chúng tôi: - Bùn ngon quá. Mạ sẽ được lứa xanh.

Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 21p09g

Truyện ngắn: Cố Giang tình

Truyện ngắn: Cố Giang tình

Gạo chợ nước sông, vườn tược có gì thì chất lên xuồng ra thị tứ bán. Lay lắt theo từng mùa được mất, theo từng con nước lớn ròng, chừng lưng ngoại còng thì lưng Phèn bắt đầu thẳng. Phèn da ngăm đen, dạn dày nắng đồng, phủ đời mình bởi mưa giông. Vai to, ngực nở, sải tay dài, chân cao nghều. Phèn vung tay lội một hơi từ bờ bên này qua bờ bên kia Cố Giang. Phèn lầm lì ít nói. Phèn hay uống rượu gạo lên men với mấy cánh ô môi khô và trái ô môi chín rục. Khắp Cố Giang không ai ngâm ra loại rượu kỳ cục như Phèn. Thứ rượu ủ lâu lên mầu hồng phơn phớt, vị ngòn ngọt nhưng cay xè. Uống bắt lưỡi hơn loại rượu đế miền Tây. Uống nhẩn nha mà say quắc quéo hồi nào hổng hay.

Tác giả: Ân Điền
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Thu Hà
Thời lượng: 10p15g

TRÊN CÁC NỀN TẢNG KHÁC