Truyện ngắn: Tiếng thở dài
Tháng tư về trời bắt đầu giao mùa. Hương hoa nhãn gửi theo gió chạm ngõ lùa vội vào ô cửa. Trước cái sân nắng nhuộm hàng cây tỏa hồn thành bóng râm nghiêng thẳm. Nghe thời gian chuyển mình trông khẽ khàng trên những mái ngói xa. Một buổi trưa bình yên giấc ngủ lặng lẽ cũng đến nhanh vội vàng. Sau một buổi sáng người nông dân cặm cụi mệt nhọc phía tít cánh đồng xanh. Tiếng của người thở nhưng tiếng quê hương thở, tiếng khóc oe oe của em bé hồn nhiên trên cánh võng cọt kẹt, lời ru của mẹ nhè nhẹ tấu lên một điệu buồn man mác, thổi vào hồn đứa nhỏ một quê hương yên bình.
Tác giả: Quang Nguyễn
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p52g
